Ba ngày sau, truyền thông thế giới đưa tin bộ ba sát thủ nổi tiếng của Asassin đã trở về Đại Thành để thực hiện một phi vụ trộm cắp gì đó không rõ. Tin tức này đã khiến cho tất cả các chuyến bay trong nước phải thực hiện rà soát một cách kỹ lưỡng, nhưng tiếc thay Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử lại bay về Thái với trực thăng riêng của tổ chức, không một ai biết cũng không một ai có thể phát hiện ra.
Chính phủ Đại Thành buộc phải tăng cường lực lượng canh giữ tất cả các quốc bảo của nước một cách nghiêm ngặt 24/7, nhưng họ đâu ngờ rằng thứ mà bộ ba sát thủ nhắm đến là một viên kim cương của Tần gia, nơi tồn tại một băng đảng mafia khét tiếng nhất Đại Thành.
Ba người trở về Đại Thành lúc chiều tối muộn, cùng sống ở căn nhà mà Lục Thắng vừa mua.Vừa mở cửa phòng, Trương Tử nhẹ nhàng mở cửa sổ ra, hắn leo lên cửa sổ rồi ngồi gác chân lên, ánh trăng cũng vì thế mà rọi vào căn phòng có chút ánh sáng nhợt nhạt của đèn vàng. Gian nhà của Lục Thắng là vậy, cậu không thích những gì có ánh sáng quá mức, chút ánh sáng dịu nhẹ này là đủ rồi. Lâm Đăng ngồi chéo chân trên chiếc ghế trong phòng kín.
"Có muốn gϊếŧ người không?"
Lâm Đăng nhẹ nhàng cất tiếng, hai từ gϊếŧ người phát ra từ miệng anh nghe tự nhiên quá mức, đến cả Lục Thắng và Trương Tử khi nghe hai từ đấy cũng không phản ứng gì, gương mặt của họ vẫn bình thản xem như đó là điều thường xuyên nghe. Lục Thắng đeo găng tay màu đen, chiếc nhẫn màu bạc yêu thích nằm trên tay sáng lấp lánh, lóe lên một chút ánh sáng nổi bật trên chiếc găng tay đen tuyền kia. Cậu kéo hộc tủ ra, nhẹ nhàng nói một câu, tựa như gió thoảng.
"Vừa cướp vừa gϊếŧ."
Đó là ngữ khí của sát thủ, chỉ cần nói ra câu nào lập tức ớn lạnh câu đó, đối với một người làm lâu năm trong nghề gϊếŧ người này, máu me và tính mạng con người từ lâu đã không còn quan trọng nữa, muốn gϊếŧ thì gϊếŧ, và nếu có thứ gì không nằm trong tầm mắt của họ, tất cả đều có thể xem như là cỏ rác.
Tiếng cạch của súng vang lên, Lục Thắng đang thử xem độ an toàn của chiếc súng, cậu từ trước đến nay chỉ thích sử dụng vũ khí do chính mình tạo ra, vì vậy khẩu súng này cũng là vũ khí riêng của cậu. Đem khẩu súng cất vào người, Lục Thắng gật đầu với Lâm Đăng và Trương Tử, cả ba người cùng rời khỏi phòng, ai cũng mặc cho mình những bộ đồ màu đen, dùng khăn che kín mặt mình, cả ba lặng lẽ ngồi vào trong xe, đeo tai nghe có kết nối tín hiệu rồi tiến đến Tần gia theo kế hoạch, phi vụ bắt đầu.
…
Không gian tĩnh lặng của trời đêm khiến khung cảnh xung quanh càng trở nên tịch mịch, Lục Thắng ngồi phía sau xe nhìn ra cánh cổng của Tần gia cách đó không xa mà đánh giá qua một lượt. Nơi ở của người giàu quả thật khác biệt, đến cả cổng ra vào cũng làm từ vàng cho bằng được. Chẳng qua Lục Thắng thích bạc, cho nên khi cậu nhìn vào màu vàng kia chỉ cảm thấy chói mắt. Lâm Đăng ngồi bên cạnh Lục Thắng cũng đưa mắt nhìn vào bên trong xem xét tình hình, tĩnh lặng và tịch mịch là hai điều duy nhất mà Lâm Đăng cảm thán về khu biệt thự trước mặt.
"Trương Tử, sao rồi?"
Lâm Đăng cất tiếng, Trương Tử đang nhiễu hệ thống bảo mật của Tần gia.
"Có chút khó khăn, hệ thống này khiến em thực sự hứng thú."
Trương Tử vừa nhìn vào màn hình vừa nhếch môi nở một nụ cười. Hệ thống bảo mật của nhà họ Tần đặc biệt hơn tất cả những hệ thống mà hắn từng tiếp xúc qua, hệ thống này có thể phát hiện người ra vào cũng như cảnh cáo đột nhập của người lạ, Trương Tử đưa màn hình lên cho Lâm Đăng và Lục Thắng cùng nhìn thấy.
"Mọi ngóc ngách đều có camera, The Cullinan có vẻ như ở một trong số những căn phòng này."
Trương Tử chỉ vào một vài căn phòng có sử dụng bảo mật bằng tia laze, tất cả đều chằng chịt màu đỏ. Lục Thắng nhìn qua chúng một lượt, bình thản cất tiếng nói.
"Vào thì vào thôi, chút hệ thống này, đối với em đơn giản mà nhỉ?"
"Được thôi, các anh vào đi, đảm bảo an toàn."
Trương Tử nháy mắt, hắn nhìn vào màn hình hiện lên vài dòng chữ màu xanh.
"Nhiễu hệ thống bảo vệ thành công, tiến hành đi."
Chỉ đợi Trương Tử nói như vậy, Lục Thắng cùng Lâm Đăng mở cửa bước xuống xe, hai người gật đầu rồi rẽ về hai phía, bọn họ sẽ đột nhập vào hai lối riêng biệt, tai nghe của cả ba vẫn đang kết nối với nhau, đảm bảo cho kế hoạch thực hiện thành công thuận lợi.
…
"Xin lỗi, tôi bị lạc đường, cho tôi hỏi đường về khu trung tâm Đại Thành là đi hướng nào ạ?"
Lâm Đăng yêu thích sử dụng nhan sắc của mình, anh gỡ tấm khăn che mặt của mình ra, tìm đến cổng sau của khu biệt thự, nơi này chỉ có một người canh gác. Lâm Đăng từ từ tiến lại gần, nở một nụ cười nhìn vào người đàn ông trước mặt, khi ánh mắt anh ta dao động, chỉ tay hướng về phía đường đến trung tâm, Lâm Đăng cầm súng nhẹ bóp cò. Một viên đạn ghim thẳng vào bụng của người đàn ông kia, không âm thanh, không lời cảnh cáo trước, chỉ có một thân xác ngã xuống.
Trương Tử nhìn qua màn hình thấy Lâm Đăng vừa gϊếŧ được một người, hắn hack vào hệ thống nơi Lâm Đăng đang đứng để đảm bảo rằng Lâm Đăng không bị phát hiện, cứ thế Lâm Đăng thuận lợi bước vào trong nhà.
Lục Thắng vào nhà bằng một con đường khác, cậu thẳng tay gϊếŧ người bằng sợi dây mảnh kia, không động tĩnh không ồn ào, lúc nãy trên màn hình của Trương Tử hiển thị bốn phòng có bảo mật cao, cậu và Lâm Đăng chia ra mỗi người hai phòng, Lục Thắng hai phòng dưới tầng hầm và Lâm Đăng hai phòng trên cao. Trương Tử ngồi trong xe, hắn làm hiển thị những tia laze màu đỏ để cho cả hai cùng dễ dàng né tránh.
Lục Thắng bước xuống phía dưới tầng hầm, kỳ lạ là nơi này không có một ai canh giữ cả, con đường này tối tăm khó nhìn, cũng may Lục Thắng là người hoạt động trong bóng tối lâu năm cho nên cậu có thể nhìn đường dễ dàng hơn. Lách người qua những tia laze điện bảo mật, lối đi vào càng ngày càng khó khăn. Lục Thắng cất bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần hai căn phòng có bảo mật cao nhất, ánh mắt cẩn thận quan sát xung quanh.
Một đoạn hành lang hiện ra trước mặt, Lục Thắng cất bước đi hết dãy hành lang kia, ngay lập tức cả người núp vào góc tường khi phát hiện có tiếng bước chân lại gần. Không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng bước chân nho nhỏ của người kia, Lục Thắng nín thở, tay nắm chặt chiếc nhẫn trong tay sẵn sàng lấy ra vũ khí để gϊếŧ người bất cứ khi nào cậu bị phát hiện. Một cậu trai nhỏ bước ngang nơi Lục Thắng đang đứng, khẽ đứng lại nghi ngờ quan sát xung quanh. Lục Thắng núp trong bóng tối, thấy ánh mắt của cậu trai kia nhìn sang phía cậu, cứ đứng như vậy một thời gian. Lục Thắng nắm chặt Silver trong tay mình hơn, toàn thân nép vào góc tường, cũng may là cậu mặc đồ đen nên dễ dàng ẩn nấp.
Cậu trai kia đứng lại quan sát một hồi, nhìn thấy góc hành lang kia chỉ có bóng tối mới quay người tiếp tục bước đi, cậu ấy bước đến trước một căn phòng, dùng vân tay mở cửa rồi bước vào trong, người đó chính là Tần Vân Tư, em đang bước vào căn phòng điều khiển hệ thống của mình.
Lục Thắng sau khi thấy Tần Vân Tư rời khỏi mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, cậu tiến đến quan sát trước căn phòng mà Tần Vân Tư vừa bước vào, có lẽ căn phòng này không có viên kim cương đó.
"Lục Thắng, có người vào phòng gần anh, phòng đó là phòng bảo mật."
Thông qua tai nghe, Lục Thắng được Trương Tử thông báo tình hình.
"Anh nhanh chóng đến phòng còn lại đi, Lâm Đăng không tìm thấy viên kim cương ở hai phòng trên lầu."
Theo lời Trương Tử, Lục Thắng nhanh chóng tiến đến căn phòng cuối cùng, nhìn vào bảo mật trước cửa, là mã khoá vân tay và mật khẩu. Nở một nụ cười nhạt, Lục Thắng bắt đầu tìm mật khẩu mở cửa, nhờ có tiếp tay của Trương Tử, cậu nhanh chóng tìm ra dãy số mật khẩu kia.
Cánh cửa sắt nặng trĩu mở ra, Lục Thắng nhìn vào trong phòng, nơi phía xa xa có một chiếc tủ kính, bên trong là một viên kim cương màu trong suốt ánh lên nhiều màu lấp lánh. Lục Thắng nhẹ nhàng bước vào, từng chút một tiến lại gần viên kim cương, cậu khéo léo né hết mọi tia quét phát hiện xâm nhập, đưa tay cầm lấy viên kim cương kia. Lục Thắng nhếch lên một nụ cười, cậu cất viên kim cương vào trong túi.
"Lục Thắng, hệ thống đang khôi phục, có người đang cố gắng hack lại…"
...