Chương 19: Đem về

Tần Chung và Tần Phong sau khi nghe Trương Tử nói thì nhìn vào người Tần Vân Tư xem xét một lượt, cũng không có gì ngoài mấy vết máu của người khác dính vào.

"Trương Tử cậu dám cản tôi!"

Tần Vân Tư tính nhào đến người Trương Tử để đánh thì bị Tần Phong nắm cổ áo lôi lại, dáng người cậu chới với rồi lùi về sau, Tần Phong chỉ cần một động tác như thế đã khiến cậu trở lại đứng cạnh mình, không thể làm gì nữa.

"Vào xe, đánh nhau như vậy đủ rồi."

Tần Phong nói với Tần Vân Tư, hắn nghĩ cậu nên về bảo mật hệ thống thì tốt hơn, đối với mấy loại đánh nhau này lao vào thì rất nguy hiểm, Tần Chung và Tần Phong đơn giản không muốn Tần Vân Tư phải bị thương. Tần Vân Tư đối với lời nói của Tần Phong cũng đành vào trong xe ngồi, ánh mắt vẫn quan sát nhìn ra phía bên ngoài đang bắn nhau kịch liệt. Sau khi để Tần Vân Tư vào trong xe, Tần Chung và Tần Phong đứng bên ngoài quan sát cục diện. Khả năng của Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử quả thực lợi hại, nhiều khi còn hơn Alan và Akan một bậc, bọn họ vậy mà sắp đánh tan hết đám người rượt đuổi kia rồi.

Ánh mắt Tần Chung nhìn chằm chằm vào Lâm Đăng đang nhăn mặt phía trước, cánh tay anh đã chảy máu nhiều đến mức cánh tay áo bị ướt đẫm, thấm ra cả vạt áo quấn quanh miệng vết thương. Lục Thắng phát hiện Lâm Đăng đang ôm cánh tay mình khó khăn ứng phó, cậu chạy lại hỗ trợ anh, hai bóng hình này đồng thời lọt vào mắt của hai con người đang bình thản đứng nhìn phía xa kia. Tần Phong đưa tay rút súng rồi khẽ lên nòng, nhắm thẳng vào đầu của một tên có ý định bắn lén Lục Thắng. Còn Tần Chung, hắn không một chút sợ hãi hiên ngang đi đến cạnh Lâm Đăng, vừa tiến đến đã nắm lấy người Lâm Đăng kéo ra khỏi trận hỗn chiến.

"Anh thả ra, sắp xử lý xong rồi!"

"Để bọn họ xử lý, còn cậu biết điều thì im lặng đi."

Tần Chung cất lên ngữ khí sắc lạnh của mình, thẳng tay kéo Lâm Đăng trở về xe rồi đẩy anh vào trong. Hắn một mạch chở anh đi về nhà trước, mọi việc ở đây Tần Phong xử lý còn tốt hơn cả hắn nên hắn cũng không lo gì.

Lục Thắng thấy Lâm Đăng bị kéo đi, cậu muốn chạy lại nhưng không thể, cậu bị vướng vài tên và đang vật vã đánh nhau với bọn họ. Suốt quãng thời gian đó, những người có ý định nhắm đến Lục Thắng đều bị Tần Phong một tay dùng súng dẹp sạch. Assassin thất bại trong lần truy sát này, Kit đành phải ra lệnh cho tất cả rút lui. Lục Thắng đứng nhìn những người còn sống trong trận hỗn chiến bỏ chạy hết, đến khi tình hình lắng xuống mới từ từ tiến lại gần chỗ Tần Phong đang đứng. Nhìn vào ánh mắt không chút cảm xúc của hắn, cậu bất ngờ vì bị hắn nắm lấy cổ áo kéo lại gần.

"Cậu có biết mình đã gây ra rắc rối gì không hả?"

Lục Thắng đối với lực kéo của hắn khẽ nhăn mặt, Trương Tử thấy thế nhanh chóng chạy lại ngăn cản.

"Thả anh ấy ra!"

Trương Tử quát lên, nhưng với sát khí của hắn, hắn không những không nhẹ tay mà còn siết chặt hơn, đến khi Lục Thắng không thể thở nổi nữa mới thả ra.

"Đem bọn họ về."

Tần Phong lạnh lùng quay lưng sau khi buông ra một câu nói. Alan và Akan ngay lập tức áp giải Lục Thắng cùng Trương Tử trở về, mặc dù không muốn nhưng bọn họ có thoát cũng không thoát được nữa.



Lâm Đăng sau khi được Tần Chung chở về Tần gia đã bị hắn kéo thẳng một mạch vào nhà.

"Buông ra, anh kéo tôi về đây làm gì, Lục Thắng và Trương Tử đang bị truy sát."

"Im mồm, lần sau tôi nên trói các cậu lại, để các cậu khỏi gây nên rắc rối như thế này."

Tần Chung buông một câu, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào Lâm Đăng, đối với ánh nhìn đáng sợ của hắn, Lâm Đăng bắt đầu cảm thấy mình trở nên run sợ. Anh không thèm đôi co với hắn nữa, thả mình ngồi xuống ghế, khẽ cởi chiếc áo khoác của mình ra nhìn vào vết thương, nó đã rỉ máu nhiều đến mức bây giờ chỉ thấy màu đỏ thẫm trên tay. Gỡ mảnh vải đang quấn quanh cánh tay, Lâm Đăng vừa nhìn hắn vừa nói.

"Này, có hộp cứu thương không, tôi cần lấy đạn."

Tần Chung nhìn Lâm Đăng một cái rồi chỉ vẫy tay với một thuộc hạ bên cạnh, ngay lập tức Lâm Đăng có được hộp cứu thương đặt trên bàn. Mở hộp dụng cụ ra, Lâm Đăng mày mò lấy một chai nước khử trùng đổ vào cánh tay mình. Tần Chung nhìn sự khó khăn của Lâm Đăng, sự chật vật đó của anh khiến hắn thấy không thể đứng nhìn nổi nữa, cuối cùng đành ngồi xuống giật lấy chai thuốc trên tay anh. Hắn kéo tay anh lại gần, đổ thuốc khử trùng vào vết thương đang bị chảy máu, sau khi lau thuốc xong, hắn nhìn vào hộp dụng cụ lấy dao và kéo gắp.

Lâm Đăng nhăn mặt khi Tần Chung chạm dao rạch một đường trên cánh tay mình, mồ hôi bắt đầu túa ra, ánh mắt bắt đầu rưng rưng vài giọt nước.

"Mẹ anh nhẹ thôi, anh đang làm đau một bông hoa đấy!"

Lâm Đăng vừa nhìn hắn vừa hét lên, chút thuốc vừa rồi chỉ giảm đau ngoài da, khi hắn đưa kéo vào gắp viên đạn ra khiến anh cảm thấy đau đến chết. Làn da của Lâm Đăng vốn nhạy cảm và mềm mại, anh không thích việc nhìn mình bị thương, những lần sử dụng dao kéo như thế này khiến Lâm Đăng cảm thấy không vui và khó chịu, cơ thể ngọc ngà của anh không thể bị thương nhiều lần. Tần Chung sau khi nhìn Lâm Đăng nhăn nhó quát lớn mình, hắn chỉ nhìn cậu với đôi mắt sắc lạnh, nhưng hắn cũng nhẹ tay hơn đôi chút, bởi vì hắn vô tình nhìn thấy giọt lệ trên khoé mắt Lâm Đăng.

"Ngu ngốc."

Lâm Đăng đối với câu nói của hắn không nói thêm gì nữa, bởi vì bản thân đang cố gắng kìm nén cơn đau của mình. Khi mà Tần Chung đã băng bó xong vết thương cho Lâm Đăng cũng là lúc ngoài cửa có tiếng động, ánh mắt Lâm Đăng đập vào thân ảnh Tần Phong đang đi vào, toàn thân hắn toát ra hơi lạnh khiến anh cũng phải nín lặng, hơn nữa phía sau lưng hắn, Lục Thắng và Trương Tử còn bị Alan và Akan bắt trở về theo sau.

Lâm Đăng chưa kịp hết ngạc nhiên đã bị Alan một nhịp kéo lên trước mặt Tần Phong, nhập hội với Lục Thắng và Trương Tử, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn khi Tần Phong ngồi vào ghế, ánh mắt hắn đυ.c ngầu nhìn vào ba người đang đứng trước mặt giống như là nhìn tội phạm.

"Các cậu biết bây giờ các cậu là người của Thiên Tần, cho dù có quyền lực ngang bằng Alan và Akan, cũng không được phép tự ý rời khỏi nước?"

Chất giọng truy vấn của Tần Phong vang lên, hắn lúc nào cũng nghiêm túc, nhưng những lúc như thế này bản tính nghiêm túc của hắn còn lớn hơn, người làm trái mệnh lệnh hắn, hắn sẽ nghiêm khắc tra hỏi như vậy.

"Các cậu biết tội của mình chứ?"

Tần Phong hướng đến ba người làm cho cả ba phải rùng mình, và người rùng mình nhiều nhất có lẽ là Lục Thắng, bởi vì ánh mắt hắn nhìn cậu giống như sắp gϊếŧ cậu vậy, có lẽ bây giờ chỉ cần đưa cho hắn cây súng ngay lập tức hắn có thể bắn chết cậu.

"Nhiễu hệ thống quét ra vào, trốn khỏi Thái Lan, gây liên lụy đến tổ chức, không trừng phạt có lẽ các cậu sẽ khinh thường luật lệ của Tần gia?"

"Cũng chỉ là một cuộc ra ngoài của bọn tôi, dù sao người cũng đã trở về, cũng không trốn khỏi tổ chức."

Trương Tử cất tiếng nhìn Tần Phong khoanh tay chất vấn, bọn họ làm việc cho tổ chức của hắn khá lâu, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong tổ chức thực sự nhàm chán, hơn nữa lần đấu giá này bọn họ nhất định phải đi, Assassin không phải tầm thường, nếu như bọn hắn đứng đầu châu Âu, thì Assassin cũng đứng đầu châu Mỹ, vũ khí lợi hại như vậy đến cả Tần Chung cũng muốn đến lấy, huống hồ gì ba bọn họ là sát thủ.

Tần Phong đứng dậy, đưa hai tay vào túi mà nhìn về Trương Tử.

"Nếu các cậu chịu mở mồm xin một câu, tôi tất nhiên sẽ cho phép. Nhưng các cậu nhìn đống hỗn loạn mà các cậu làm đi. Giỏi lắm nhỉ, kéo thêm cả kẻ thù về cho tổ chức."

Không khí càng trở nên căng thẳng vô kể, với khí chất của Tần Phong, hắn một mình có thể đàn áp tất cả, đến cả Tần Chung và Tần Vân Tư cũng chỉ biết ngồi im một chỗ uống trà, giống như là mọi chuyện tùy thuộc vào hắn xử lý vậy.

"Đem tất cả nhốt lại, trong vòng 1 tuần."

Alan và Akan đối với mệnh lệnh của Tần Phong lập tức tiến đến còng tay ba người, còn có thêm ba thuộc hạ đến hỗ trợ.

"Anh dám nhốt chúng tôi!"

Lục Thắng tức giận vùng ra, ngay lập tức một viên đạn sượt qua má cậu như cảnh cáo, máu chảy xuống, cậu nhìn Tần Phong với ánh mắt sắc lạnh đang cầm súng trước mặt không dám ho he một chút nào nữa, cậu cuối cùng cũng bị đem đi, cả ba bị nhốt vào ba phòng riêng, còn bị lấy hết thiết bị liên lạc.