Để đi được cuộc đấu giá ở địa bàn Assassin, Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử cần phải lên kế hoạch lén lút trốn đi. Mặc dù quyền lực ngang bằng với Alan và Akan nhưng cả ba đôi khi vẫn phải làm theo lệnh của Tần Chung, Tần Phong và Tần Vân Tư, đó là điều mà ba người không thích nhất, hơn nữa, nếu như biết ba người muốn sang Los Angeles, nhất định là bọn họ sẽ không cho. Việc trốn để đi chơi một thời gian này cả ba đã quá thành thạo rồi, cho nên lần này cả Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử cũng lựa chọn tự mình đi đến Los Angeles.
Để thực hiện được cuộc bỏ trốn này, hôm đi mua đồ Trương Tử đã để chiếc siêu xe của hắn ở ngoài Thiên Tần, còn ba người trở về bằng xe của Lâm Đăng. Sau khi Trương Tử nhiễu được máy quét ở lối ra vào, cả ba hiên ngang bước ra khỏi tổ chức rồi leo lên xe Trương Tử chạy đến chỗ có trực thăng đang đỗ sẵn. Trương Tử là người có thể lái trực thăng, tài nghệ khá điêu luyện cho nên bọn họ bay thẳng một mạch sang Los Angeles mà không cần phải đi bất kì một chuyến máy bay nào khác cả. Ba người dự định sẽ đi mất một ngày, cuộc đấu giá diễn ra vào buổi tối theo giờ Mỹ, cho nên ở Đại Thành là vào ban ngày, họ sẽ trở về Thiên Tần nội trong một buổi tối.
Đặt chân xuống đất Mỹ, Lâm Đăng, Lục Thắng cùng Trương Tử lần nữa cảm nhận không khí của mảnh đất đã lâu mình rời khỏi, sự náo nhiệt của Los Angeles vẫn còn đó, làm con người ta cứ phải cuốn theo cuộc sống nhộn nhịp. Cả ba thay cho mình một bộ đồ với chiếc áo khoác màu đen, đeo mặt nạ rồi bước vào trong một khu vực cấm chỉ có những người có quyền hạn mới được tham gia. Bọn họ dùng thẻ đăng ký mới của mình để vào trong, tìm cho mình một góc tối để quan sát hết xung quanh.
Hôm nay người của Assassin vậy mà lại chưa đến, hoặc có lẽ có một trong số những người ở đây đang thay mặt cho Assassin đến đấu giá. Điều duy nhất bọn họ cần làm là chờ xem nhất cử nhất động của Assassin như thế nào. Hơn nữa, vũ khí đấu giá lần này khiến bọn họ rất muốn sở hữu, một khẩu súng lục nhỏ mang tên L50 có thể đem theo bên mình, khi bắn không phát ra âm thanh, hơn nữa còn có độc và có thể biến nó thành dao ở ngay sau cán súng, là khẩu súng không cần đạn, nó tích hợp không khí thành đạn laze theo thời gian. Khẩu súng này rất phù hợp với sở thích của Lâm Đăng, anh đã nhắm ngay nó từ khi vào đây, nếu mua về thì Lục Thắng thậm chí còn có thể làm cho nó trở nên lợi hại hơn nữa. Ngoài ra, khẩu súng này nghe nói được chế tạo bởi một người ẩn danh không lộ diện, tuy nhiên người đó được gọi là bậc thầy của vũ khí, những vũ khí làm ra từ người này, ai cũng muốn có cả.
"3.000 USD!"
Khởi đầu đấu giá bằng 30.000 bath có vẻ khá hợp lí với khẩu súng này.
"5.000 USD!"
"10.000 USD!"
Âm thanh trong khán phòng cứ thế lần lượt vang lên, có rất nhiều người muốn nhắm đến khẩu súng đấy.
"50.000 USD!"
Mọi người bắt đầu sục sôi nhìn về hướng vừa phát ra âm thanh, kể cả Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử đang ngồi trong góc tối cũng vậy, bọn họ từ trong một chiếc bàn khuất ánh sáng đưa mắt nhìn về người con trai đeo mặt nạ ngồi chính giữa căn phòng. Không khó để ba người nhận ra hắn là ai, người vừa đưa ra mệnh số đấu giá kia là Kan, con trai của Kit, là người đứng thứ hai sau bố hắn thuộc tổ chức Assassin.
Cuộc đấu giá càng ngày càng trở nên căng thẳng hơn vì sự xuất hiện của hắn, Lâm Đăng từ trong góc tối bật máy biến giọng lên, anh bắt đầu muốn lao vào cuộc chiến này rồi.
"70.000 USD!"
Căn phòng lần nữa lặng im như tờ nhìn về phía người ngồi trong góc tối ấy, không ai có thể nhìn rõ họ bởi vì họ che kín mặt, lại còn dùng máy biến âm. Kan cũng nhìn về phía chiếc bàn trong góc tối kia, ba dáng hình làm cho gã cảm thấy quen thuộc nhưng chưa kịp nhận ra là ai. Gã nở một nụ cười ẩn ý, khẩu súng này là gã nhắm trước, cho dù là bỏ bao nhiêu tiền cũng phải lấy về.
"80.000 USD!"
"85.000 USD!"
"90.000 USD!"
Kan đối với sự giằng co này càng ngày càng đưa ra mức đấu giá cao hơn. Gã có tổ chức chống lưng, cũng có tiền không kém, đối với việc này 90.000 USD vẫn đang là mức giá nằm trong tầm tay. Lâm Đăng cắn răng khi mức giá càng ngày càng được đẩy cao, ba bọn anh đến đây mang theo không ít tiền, nhưng nếu như đẩy giá lên cao nữa, khả năng chi trả của họ có vẻ khó hơn. Lâm Đăng đang suy nghĩ có nên ghi nợ vào cho Thiên Tần không, dù gì mình cũng làm cho tổ chức, chút tiền vụn này bọn họ có thể chi trả đi, chẳng qua Lâm Đăng lại sợ rằng khẩu súng sẽ thuộc về Thiên Tần nhiều hơn nếu như để bọn họ trả.
"1 tỷ USD!"
Một giọng nói khác vang lên khiến cả khán phòng lần nữa chú ý, nhưng giọng nói này không phải từ Kan hay từ Lâm Đăng, mà là từ một người đang ngồi ở dãy cuối cùng của phòng. Ánh mắt Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử thoáng ngạc nhiên khi nhận ra người này, là Tần Chung, hắn ta vậy mà lại có mặt ở đây, hơn nữa còn là đang tranh giành khẩu súng đó. Lâm Đăng cắn răng, bàn tay vô thức siết chặt, có lẽ lần này không thể lấy về khẩu súng kia, hắn ra một mức giá như vậy, không ai dám hé răng, mức giá đó có thể bằng cả sự sống của một tổ chức.
"1 tỷ 1 USD!"
Kan cố chấp nâng mức giá lên, anh ta nhìn về phía Tần Chung với ánh mắt cạnh tranh rất rõ ràng, còn Tần Chung thì vẫn đang giữ nét mặt lạnh nhạt trên gương mặt. Bây giờ tất cả hầu như đều đã rút lui, cuộc chiến hiện tại chỉ dành cho hai ông lớn của hắc đạo, Thiên Tần và Assassin.
"Có ai ra giá cao hơn không?"
"1 tỷ 1 USD lần 1."
"1 tỷ 1 USD lần 2."
"1 tỷ 1 USD lần…"
"2 tỷ USD."
Người chủ trì buổi đấu giá chưa kịp chốt thì Tần Chung đã nâng mức giá lên gấp đôi, 2 tỷ USD, hắn đang đùa với mọi người trong gian phòng này hả. Mặt Kan cắt không còn một giọt máu, anh ta không đủ khả năng cạnh tranh với người trước mặt, người của Thiên Tần muốn có là có, không cần biết giá bao nhiêu. Cuối cùng thì khẩu súng đó thuộc về tay Tần Chung, hắn vẫy tay cho Alan đứng phía sau mình lên giao tiền rồi lấy luôn khẩu L50 cầm trên tay ngắm nghía, sau đó hắn đứng dậy rời khỏi.
Lâm Đăng, Lục Thắng cùng Trương Tử đứng trong góc tối nhìn ra, cuộc đấu giá này đối với họ cũng đã hết ý nghĩa, bởi vì thứ duy nhất họ muốn là khẩu súng kia. Kan vụt mất thứ này anh ta còn muốn thứ khác nhưng Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử thì không. Bọn họ đứng dậy bắt đầu rời khỏi phòng đấu giá, lúc đi ra cần phải đi ngang sau lưng Kan. Bằng một cách nào đó Kan quay lại nhìn ra ba người vừa rời khỏi, ánh mắt bỗng mở to ra khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay của một người, hắn mỉm cười, là Silver, người sở hữu nó chỉ có một, Lục Thắng.