Chương 10: Ai chết dưới tay ai?

Lâm Đăng ngồi nhìn người trước mặt, bây giờ anh mới có cơ hội chiêm ngưỡng kỹ nhan sắc kia, ngũ quan góc cạnh đều hoàn hảo sắc nét, rất nổi bật, nét lạnh lùng trên gương mặt càng khiến cho hắn trở nên khó gần hơn, đối với Lâm Đăng, cái gì trông càng khó chinh phục anh càng thích, hơn nữa khi nhìn vào nhan sắc trước mặt, nó lại rất đúng gu của anh.

"Tôi cho cậu 10 giây suy nghĩ, muốn mất lưỡi hay gãy tay."

Tần Chung cất lên chất giọng vô cảm, hắn đối với sự ồn ào này của Lâm Đăng sớm đã muốn rút lưỡi anh ra ngay lập tức, còn cánh tay kia, có lẽ nên bẻ đi để khỏi phải làm loạn. Lâm Đăng nghe xong câu nói của Tần Chung chỉ mỉm cười đứng dậy tiến sát lại gần hắn, gương mặt xinh đẹp của anh đập thẳng vào mắt hắn với cự ly gần nhất, cả hai khi đó đều nhìn rõ nhan sắc của đối phương.

"Thay vì rút lưỡi của tôi, thì giữ nó lại đi, nó có tác dụng khác tốt hơn đấy"

Lâm Đăng vừa mỉm cười vừa nói, kể từ khi nhìn thấy nhan sắc của hắn, trong lòng anh đã sớm nghĩ mình muốn thưởng thức hắn trong đêm nay. Anh đưa mắt nhìn vào hắn, ánh mắt như muốn dò hỏi xem hắn có phải là người cởi mở về loại chuyện đó hay không. Nghĩ đến đây, Lâm Đăng kéo đầu hắn xuống hôn, một nụ hôn chóng vánh nhưng đủ để Lâm Đăng mυ"ŧ nhẹ qua môi trên của hắn, hai bờ môi chạm vào nhau, lưu luyến dính lấy nhau một giây rồi tách ra.

"Sao, ngọt không?"

Không gian trong phòng càng ngày càng trở nên tịch mịch, không có lấy một âm thanh nào có thể lọt nổi vào đây cả, hai ánh mắt đối diện nhau, Lâm Đăng vẫn giữ nguyên anh nhìn đặt trên người hắn với một nét dụ hoặc không thể khước từ, nhan sắc này của anh đang phát huy tác dụng của nó.

"Damien, cậu biết cậu đang làm càn với ai chứ?"

Tần Chung cất tiếng, hắn nhìn người đang có thái độ giỡn chơi trước mặt thật sự rất kiên nhẫn. Ánh mắt Lâm Đăng thoáng nét ngạc nhiên khi hắn biết mật danh của mình, vậy có nghĩa là hắn đã biết cậu là sát thủ. Tần Chung phát hiện ra ánh mắt nghi ngờ của Lâm Đăng, hắn đứng im quan sát.

"Anh là ai hay là người của Tần gia, Thiên Tần gì đó đều không quan trọng, cuối cùng anh vẫn sẽ chết dưới tôi thôi."

"Để xem ai sẽ chết dưới tay ai."

Tần Chung vừa kết thúc câu đã đẩy anh ngã xuống sô pha, hắn tiến tới đè lấy Lâm Đăng trả lại cho anh nụ hôn phớt lờ khi nãy, nhan sắc này đã hút hồn hắn, khiến hắn rơi vào trò chơi tình ái này mặc dù có lẽ chỉ là một đêm. Lâm Đăng đẩy mặt hắn ra.

"Sao, muốn hả, tôi còn chưa cho phép, anh là muốn chết thật?"

Tần Chung hiểu ý tứ trong câu nói của Lâm Đăng, hắn biết người vừa nãy trong căn phòng kia đã chết vì bị bắn, nhưng từ trước đến nay những điều hắn muốn thì hắn sẽ làm, còn phải đợi một người không đấu lại hắn cho phép?

"Vậy sao, tôi cho cậu suy nghĩ lại."

Tần Chung chống tay lên thành ghế, đem ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lâm Đăng đang ngồi trước mặt mình, vậy mà chưa đầy ba giây sau người trước mặt hắn đã nhào đến đưa tay quàng lấy cổ hắn, kéo cả hai vào nụ hôn.

Không nhẹ nhàng không chậm chạp, cả hai đều ngấu nghiến nhau, mạnh bạo càn quấy đôi môi của đối phương. Một nụ hôn dùng lưỡi đúng nghĩa, Lâm Đăng thuận theo hắn mà đưa lưỡi mình ra cho hắn mυ"ŧ mát, còn Tần Chung thì bắt đầu luồn lách vào trong, khám phá mọi nơi bên trong miệng anh, nụ hôn mυ"ŧ lưỡi càng trở nên ướŧ áŧ hơn, bởi vì không một ai chịu dừng lại, tiếng thở cùng tiếng hôn vang lên đầy ái muội, báo hiệu cho một cuộc chơi tình ái sắp đến.

Đêm đó, Lâm Đăng đã dụ được Tần Chung dây dưa không dứt, mà Tần Chung cũng thuận theo con mồi nhỏ trước mặt mà chiều chuộng. Hắn không hiểu, bởi vì nhan sắc kia dường như có sự mê hoặc, khiến hắn không thể phản kháng trước lời dụ ngọt kia. Tần Chung đưa tay nắm lấy cằm của Lâm Đăng, ép anh phải nhìn vào mắt mình

"Cậu đang mất tập trung? Lát nữa nếu mất tập trung, tôi sẽ gϊếŧ cậu đấy."

Tần Chung vừa ép Lâm Đăng ngẩng mặt lên vừa nói, dù hắn xem đây là một trò chơi nhưng nếu đã chơi thì người chơi cùng hắn phải tập trung vào hắn. Tần Chung vuốt nhẹ một bên má Lâm Đăng, sau đó di chuyển từ từ xuống, đem tay miết lấy đôi môi căng mọng đã có chút đỏ lên vì nụ hôn dây dưa vừa rồi. Lâm Đăng chỉ nở một nụ cười nhẹ, đưa tay vuốt lên từng cơ bụng của người trước mặt mình.

"Được thôi, tôi sẽ rất tập trung vào anh đấy, để xem anh biểu hiện như thế nào?"

Tần Chung nhếch nhẹ một nụ cười, người con trai này quả thực chiêu trò, khuôn miệng kia cũng biết phát ra những lời nói ngon ngọt để dụ hoặc người khác, hèn gì hắn vừa vào bar đã thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn vào thân hình cùng gương mặt này.

"Damien, đây là hậu quả mà cậu phải gánh chịu vì đã dụ dỗ tôi."

"Có trách thì trách anh không đủ chịu đựng thôi."

Lâm Đăng vừa nhìn hắn vừa cất lên những tiếng nói ngắt quãng, bây giờ hắn đã tạm tha cho hai cánh tay của anh, Lâm Đăng lấy lại được tự do nhưng vẫn phải đưa tay nắm lấy vai hắn. Tần Chung dừng lại mọi động tác của mình, hắn đưa tay nắm lấy cằm anh.

"Miệng cậu cũng được lắm đấy, tốt nhất đừng cãi tôi.”

Tần Chung sau khi thoát khỏi người Lâm Đăng thì nằm xuống bên cạnh anh, Lâm Đăng đưa mắt nhìn sang người bên cạnh, hắn vậy mà đã nằm xuống ngủ rồi, hơn nữa còn gác tay qua ôm lấy cơ thể của anh. Lâm Đăng không muốn ở lại đây lâu, anh dùng hết sức để lê thân vào nhà tắm, sau khi bước ra lập tức nhìn xuống sàn, áo của anh đã bị xé nát, Lâm Đăng đành phải vơ lấy áo của hắn mặc tạm. Vốn dĩ chỉ muốn đến bar để vui chơi, vậy mà lại rơi vào trò chơi tình ái với tên đứng đầu tổ chức Thiên Tần kia, hi vọng sẽ không gặp phải hắn nữa, Lâm Đăng nghĩ vậy rồi lê thân mình từng bước bước ra khỏi phòng. Xuống dưới bar đã thấy không còn một ai, trốn một hồi cũng thoát được sự chú ý của Alan và Akan đang đứng dưới lầu kia, Lâm Đăng một mạch vào xe chạy về nhà.



Sáng hôm sau, Tần Chung tỉnh dậy thì đã thấy bên cạnh mình trống không, hôm qua hắn có một giấc ngủ khá ngon sau bao ngày hắn mất ngủ vì công việc, ngửi mùi hương trên cơ thể Lâm Đăng khiến hắn an tâm ngủ hơn sau lần dây dưa đó. Tần Chung vốn biết người kia sẽ tìm cách đi trước, cho dù vậy nhưng hắn vẫn biết sớm muộn gì cũng truy tìm được thôi. Tần Chung gọi điện cho Alan và Akan điều tra về tung tích về lần đến đây của Damien, hắn vẫn là nên đi bắt người thì hơn, không thể để Tần Phong một mình làm việc được.