Los Angeles: 10 PM
Đêm về là nơi con người dễ rơi vào chốn ăn chơi nhất, họ tìm đến âm nhạc cùng rượu để giải phóng bản thân, để tìm cho mình một nguồn vui, cũng là khi con người thường sống với một bộ mặt khác, khi mà ẩn sâu trong họ có thể là một mặt tối không ai biết, tất cả đều tụ tập ở một quán bar nổi tiếng nhất Los Angeles để vui chơi, buôn bán, gặp gỡ, vung tiền, tình ái, nghiện ngập, uống rượu, tất cả đều có ở đây. Trong một góc bar tối tăm không một ai để ý, có một người con trai với chiếc áo choàng màu đen dài gần ngang đầu gối đang ngồi ngắm nhìn những gì diễn ra phía dưới tầng một. Cậu ta ngồi vắt chéo chân mình, tay cầm lấy ly rượu màu vàng nhạt khẽ đung đưa, ánh mắt cứ chăm chú nhìn vào một người đàn ông trung niên ở tầng dưới, cậu ta chính là Lục Thắng, một trong ba sát thủ nổi tiếng của tổ chức Assassin.
Tiếng nhạc xập xình vẫn vang lên và dưới kia là sự ồn ào khác hẳn nơi Lục Thắng đang ngồi, những con người đang buông thả mình lắc lư uốn éo theo điệu nhạc cùng những tiếng cụng ly vang lên liên hồi. Lục Thắng ngồi ở phía trên tầng mang gương mặt bình thản, cậu kiên nhẫn chờ đợi người đàn ông trung niên đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Tần Thắng cầm lấy ly rượu uống thêm một ngụm, rồi bình thản đứng dậy bước xuống đứng ở một góc dưới kia.
Lục Thắng đưa tay nhìn đồng hồ cho đến khi người đàn ông kia bước ngang cậu rồi đem một khuôn mặt bình thản đi ngang người ông. Bóng dáng cậu vừa bước đi được năm bước cách xa người đàn ông kia thì ngay lập tức cổ của ông ta phụt máu. Mọi người hốt hoảng nhìn vào, chỉ thấy một đường rạch nhỏ giống như sợi chỉ xuất hiện trên cổ. Lục Thắng với chiếc áo choàng đen lặng lẽ bước ra khỏi quán, để lại trong kia là tiếng la thất thanh của mọi người cùng một người vừa bị sát hại, gương mặt cậu không một chút biểu cảm, ngồi vào chiếc siêu xe yêu thích của mình và ấn nút gọi.
"Nhiệm vụ hoàn thành."
Tần Thắng lạnh nhạt nói qua tai nghe một câu, tiếng động cơ xe lúc đó cũng vang lên rồi bắt đầu rời khỏi khu vực hỗn loạn kia. Ngay trong đêm hôm đó, truyền thông Los Angeles lần nữa đưa tin một ông chủ bất động sản nổi tiếng bị sát hại, người trước đây từng có tranh chấp đất đai không trong sạch, và ai cũng biết người sát hại là một trong các sát thủ thuộc tổ chức Assassin, gồm ba người mang mật danh Damien, Light, Gemma, nhưng không một ai biết ba bọn họ đến khi nào và gϊếŧ như thế nào.
…
Lục Thắng trở về tổ chức, đưa tay gỡ đi đôi găng tay màu đen, cậu tiến đến phòng họp nơi có hai người con trai đang ngồi.
"Hệ thống camera của quán bar đó đúng là yếu quá đi, thật chán mà."
Người vừa cất tiếng là Trương Tử, một trong ba sát thủ nổi tiếng nhất thế giới, mật danh Gemma. Hắn là người mang trong mình biệt tài xâm nhập vào hệ thống và quấy nhiễu mọi sự bảo mật cho dù là cao cấp nhất. Trong giới, Trương Tử được biết đến là người thích ngồi một nơi và điều khiển mọi thiết bị có tín hiệu.
"Lục Thắng, trở về nhanh đấy."
Lâm Đăng, mang mật danh Damien hướng về Lục Thắng cất tiếng nói. Lâm Đăng là người cuối cùng thuộc bộ ba sát thủ nổi tiếng thế giới này, cũng là người lớn tuổi nhất nhóm. Khác hẳn với hai người em của mình, Lâm Đăng thích sử dụng nhan sắc của mình để gϊếŧ người khác, đó là vũ khí mà Lâm Đăng sử dụng nhiều nhất, vũ khí ngay trên gương mặt. Lục Thắng nghe được câu nói của Lâm Đăng chỉ nở một nụ cười nhạt, tay vân vê chiếc nhẫn có chứa sợi chỉ bạc siêu mảnh kia, chính là thứ vũ khí mà khi nãy cậu vừa gϊếŧ người đàn ông trong quán bar.
Nói về bộ ba sát thủ này, Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử đều là trẻ mồ côi,cả ba vô tình được tổ chức Assassin nhận vào đào tạo vì họ nhìn ra được năng lực của mỗi người. Lâm Đăng đến tổ chức đầu tiên, Lục Thắng cùng Trương Tử đến tổ chức cùng lúc, với tài năng xuất chúng của mình, ba người dần vượt qua tất cả mọi người, trở thành ba con át chủ bài của Assassin. Vượt khỏi tầm của Assassin, Lâm Đăng, Lục Thắng, Trương Tử nổi tiếng khắp thế giới, ngay cả giới cảnh sát cũng phải dè chừng. Lâm Đăng thích nhất là sử dụng nhan sắc của mình để gϊếŧ người, Trương Tử thích nhất là sử dụng hack, còn Lục Thắng thích nhất là sử dụng Silver, tên vũ khí yêu thích của cậu, đó là một sợi dây mảnh hơn sợi chỉ được làm từ bạc giấu trong chiếc nhẫn cậu đeo trên tay, khi gϊếŧ người chỉ cần năm giây, không thấy máu, không thấy đau, cũng không phát hiện bản thân bị gϊếŧ.
Hiện tại, ba người đang ngồi trong gian phòng họp kín, mỗi người một ghế, khí chất lạnh như băng khiến cho không gian phòng trở nên tĩnh lại. Tiếng cạch cửa vang lên, ba người cùng hẹn ngoảnh sang nhìn về nơi phát ra âm thanh. Khi cánh cửa mở ra, Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử khẽ đứng dậy cúi chào người trước mặt. Ngoài cửa, một người đàn ông trung niên trong bộ vest nâu chậm rãi bước vào, lão ta là Kit, người đứng đầu của tổ chức, cũng là người đã đào tạo các cậu trở thành những người như hôm nay.
"Nhiệm vụ hôm nay làm tốt lắm, Light, chúng ta đã thuận lợi lâu tóm khu đất của bọn chúng."
"Coi như là món quà chúng tôi tặng ông khi sắp rời khỏi tổ chức."
Lâm Đăng cất tiếng, Kit nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt ông ta đυ.c ngầu nhìn về ba người đang đứng trước mặt.
"Nếu các cậu hoàn thành phi vụ tiếp theo này, các cậu được phép rời khỏi tổ chức."
Kit vừa nói vừa đưa cho ba người một xấp tài liệu.
"Nhưng nếu thất bại… mạng của các cậu không cần giữ nữa."
Lâm Đăng cầm xấp tài liệu trên tay, cậu xem qua một lượt rồi đưa cho Trương Tử đang đứng cạnh. Trương Tử nhìn xong chuyển sang đưa cho Lục Thắng, cậu nhìn vào những dòng thông tin có trên giấy, hình ảnh của một viên kim cương hiện ra, phía dưới đề lên dòng chữ "The Cullinan".
"Cảm ơn ngài, hi vọng sau lần này, ngài sẽ không làm phiền chúng tôi nữa."
Lục Thắng nói xong thì quay lưng rời khỏi, Trương Tử cùng Lâm Đăng cũng rời đi ngay sau đó, để lại Kit ngồi trong gian phòng lặng nhìn về phía ba người rồi nở một nụ cười. Phi vụ lần này không phải đơn giản, ông ta muốn giữ ba người ở lại tổ chức, nếu không thì chỉ có thể trừ khử.
Assassin có một luật lệ, ở trong tổ chức mười năm có quyền được lựa chọn ở lại hoặc rời đi, Lâm Đăng, Lục Thắng và Trương Tử đã xem nhau như người nhà, cho nên cả ba cùng hẹn rời khỏi tổ chức, hơn nữa, ba người đã dành dụm được một số tiền có thể sống thoải mái đến cả đời, không việc gì mà phải tiếp tục gieo thân vào nguy hiểm, họ đơn giản chỉ muốn sau này sống một cuộc sống bình yên. Lâm Đăng đợi Lục Thắng và Trương Tử hoạt động đủ mười năm để cùng rời khỏi tổ chức, phi vụ lần này coi như là phi vụ cuối cùng họ làm cho Assassin, sau lần này, họ sẽ trở về một cuộc sống bình thường như bao người khác.
…