Năm thứ năm mươi của cuộc đại chiến Chính-Ma, ma tu giả vờ bại trận cầu hòa. Chính đạo đã tin, và cũng vì thế mà rước lấy đại họa.
Lúc đó, Đại sư huynh đang dưỡng thương ở Dược Vương Sơn, Lê Ly cũng chưa đến lúc có thể ra khỏi kiếm trận, vậy mà các sư huynh sư tỷ đều đã chết cả.
Khi ấy, nàng chỉ mới ở kỳ Kim Đan, đã phải chịu đựng nguy hiểm bị phản phệ để cưỡng ép xuất quan. Nàng một mình đến biên giới, từ trong đống xác chết chất chồng, lần lượt bới ra bốn thi thể không còn nguyên vẹn, rồi từng chút một ghép chúng lại, lại từng bước cõng họ trở về sơn môn.
Năm đó, trên đỉnh núi ồn ào náo nhiệt của chủ phong Thiên Kiếm Tông, chỉ còn lại Chưởng môn và Lục trưởng lão.
Ngay lúc đó, nàng đã hiểu ra, đôi khi để lại đường lui cho kẻ địch, chính là tự mình chặn đường sống của mình.
Trí Giả dường như đã hiểu được ý nghĩa trong câu nói của nàng. Ông sửa lại áo choàng, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh nàng.
“Như cô thấy đấy, ta là một Địa Tinh.”
“Tộc Địa Tinh chúng ta là một chủng tộc yếu ớt, lại thêm ngoại hình không được ưa nhìn, lúc nào cũng sống trong hang động như chuột, vì vậy rất nhiều người lấy việc bắt nạt chúng ta làm vui. Lần đầu tiên rời khỏi hang ổ, ta đã bị một đám người bắt nhốt vào l*иg và đưa đến sàn đấu giá nô ɭệ…”
Lê Ly dường như đã hiểu ra, khẽ ngẩn người: “Rồi ông trốn thoát được sao?”
“Không, không bán được. Ăn không của người ta nửa tháng lương thực, rồi bị đuổi ra ngoài.”
“…”
“Sau đó ta lưu lạc đến thôn Cự Mộc…”
“Người thôn Cự Mộc rất tốt, cô và người ca ca của cô cũng rất tốt. Ít nhất thì, ánh mắt các cô nhìn ta cũng giống như khi nhìn Qua Tư Hải Lỵ và những người khác… À phải rồi, vị Tư Không Tẫn các hạ kia thực sự là đại ca của cô sao? Ta thấy ngài ấy giống ông nội của các người hơn.”
“…”
Ông lão nhỏ giọng kể lại những chuyện đã qua trong những năm tháng này. Lê Ly nghiêng đầu tựa vào thanh kiếm. Rất nhiều từ ông nói nàng không hiểu, nhưng nàng vẫn im lặng lắng nghe.
Mãi cho đến khi Dược Đàn trở về, phá vỡ sự yên tĩnh của góc nhỏ này.
Hắn phấn khích ôm một đống dược liệu trong lòng, hét to hơn cả tiếng sủa của Tiểu Quất: “Ta mua được rồi!”
“Ta đã học theo dáng vẻ vô cảm của Lê Ly để tỏa ra sát khí, quả nhiên, chỉ dùng mười tám đồng bạc là mua được hết tất cả dược liệu! Còn thừa lại mười hai đồng bạc nữa chứ! Không hổ là cô, cái mặt lạnh như tiền học từ cô đúng là hữu dụng thật!”
Lê Ly: “…”
Khen hay lắm, lần sau đừng khen nữa.