Chương 31: Bán hết thuốc

Lê Ly tự cho rằng kiếm thuật của mình rất tinh xảo, nửa cái tai nàng chém xuống này kích thước tuyệt đối không sai một ly so với của Trí Giả. Ấy vậy mà, nhìn xem, Trí Giả lớn tuổi như vậy bị thương ở tai mà không một tiếng kêu than, tên này lại la hét như thể có người sắp gϊếŧ gã ậy.

Thấy không ít người trong khu chợ dưới lòng đất bị tiếng la hét thảm thiết này thu hút, Lê Ly nhìn chằm chằm vào cái tai đang phun máu của Độc Nhãn, bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện.

Đây chẳng phải là một tấm biển quảng cáo sống sờ sờ hay sao?

Thế là, Lê Ly đưa tay về phía Dược Đàn.

Về khoản hiểu chuyện, không ai có thể bì được với Dược Đàn. Sau một thoáng ngơ ngác, hắn đã nhanh chóng phản ứng lại.

Hắn lấy nửa bình thuốc cầm máu đang giấu trong lòng đưa lên.

Ngay sau đó, hắn nhanh chóng đứng dậy, vận đủ trung khí bắt đầu rao hàng—

"Đi qua đi lại đừng bỏ lỡ, thuốc cầm máu thượng hạng đây, trình diễn công hiệu cầm máu tại chỗ luôn nhé! Sản phẩm thiết yếu cho gia đình và những chuyến phiêu lưu, mau lại đây xem một chút, nhìn một chút nào!"

Độc Nhãn tức giận sôi người, đang định nói gì đó thì Lê Ly nhẹ nhàng bóp cằm gã một cái.

"Rắc" một tiếng, cằm của Độc Nhãn đã bị trật khớp, những lời định nói trong miệng cũng trở nên ú ớ không rõ.

Dược Đàn phối hợp một cách ăn ý, đổ một ngụm thuốc cầm máu vào miệng gã. Không đợi quá lâu, những du dân đang vây xem đã phát hiện ra sự thay đổi.

"Tai của hắn không còn chảy máu nữa!"

"Thuốc này có tác dụng!"

"Cái gì cái gì? Ta đến muộn không thấy, đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Nghe thấy câu này, Dược Đàn huých nhẹ Lê Ly: "Có người không thấy được quá trình thuốc cầm máu phát huy tác dụng, làm sao bây giờ?"

Lê Ly mặt không đổi sắc, lại vung một nhát dao nữa vào tai của Độc Nhãn.

Ngay khoảnh khắc máu tươi phun ra, Độc Nhãn lại một lần nữa gào thét, và Dược Đàn lập tức thành thạo đổ thuốc vào.

Mấy người còn lại của thôn Trư La vốn còn định cứu người, thấy cảnh này bỗng nhiên im bặt như hến, không dám chửi bới nữa, mà bắt đầu dè dặt lùi về sau.

Đối với du dân, chiến đấu là chuyện thường ngày như cơm bữa. Họ không quan tâm Độc Nhãn có bị ai đánh hay không, bởi vì bên ngoài Tháp thành không có quy tắc và pháp luật, sống sót được ở vùng đất hỗn loạn và nguy hiểm này mới là chân lý.

Du dân chỉ quan tâm thuốc mà Lê Ly và Dược Đàn bán rốt cuộc có tác dụng hay không.

Sự thật chứng minh, thuốc cầm máu của Dược Đàn thật sự rất tốt. Mặc dù không thể có hiệu quả tức thì như thuật trị liệu của Trí Giả, nhưng ưu điểm là nửa bình đã có thể cung cấp cho mấy chục người một lúc.

"Ta có một vò rượu ngon, đổi lấy một liều thuốc cầm máu!"

"Một đồng bạc! Cho một liều thuốc!"

"..."

Rất nhanh, bình thuốc cầm máu vốn còn đang lo không bán được đã được mua sạch sành sanh, thậm chí còn có những du dân không mua được đã đặt trước thuốc cho tháng sau.

Dược Đàn vui mừng khôn xiết. Hắn cũng bán hết những thứ đổi được, gom góp được hơn hai mươi đồng bạc.

"Mười đồng xu là một đồng bạc, cộng với số tiền hắn vừa cướp được..."

Lê Ly sửa lại: "Nhặt."

"Thôi được rồi, cộng với số đồng xu ta vừa nhặt được, chúng ta có thể gom đủ ba mươi đồng bạc rồi! Vừa nãy lúc vào đây ta đã thấy, có một người bán hàng rong có mấy loại dược liệu tốt, khoảng hai mươi đồng bạc là có thể mua hết!"

Dược Đàn hăng hái nói: "Tuy mang về có thể hơi héo một chút, nhưng chúng ta có linh điền, có thể trồng sống lại được!"

"Được." Lê Ly dứt khoát ném hết số tiền cho Dược Đàn: "Ngươi đi mua thuốc đi, ta ở đây đợi ngươi."

Dược Đàn rời đi, Lê Ly ngẩng đầu nhìn tên Độc Nhãn đang sợ sệt co rúm như chim cút ở một góc không xa, và cả Trí Giả đang đứng cách gã một khoảng.

Lê Ly không nhanh không chậm xách thanh cự kiếm bước tới, ngồi xổm xuống, nhìn về phía Trí Giả.

Ngay lúc Trí Giả nghĩ rằng nàng sắp nói lời gì đó để an ủi mình, thì nàng lại cất lời:

“Có muốn gϊếŧ không?”

Trí Giả ngẩn ra một lúc.

Còn Lê Ly thì cứ thế im lặng chờ đợi câu trả lời của ông.

Ánh mắt của cô gái trong veo như mắt trẻ thơ, cũng không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào. Thực tế, lần đầu tiên gặp Lê Ly, Trí Giả cũng thực sự nghĩ rằng nàng chỉ là một đứa trẻ ngây thơ không may gặp nạn.

Thế nhưng, không có đứa trẻ nào lại có thể bình thản đối mặt với sinh tử như vậy.

Thậm chí, lúc này tên Độc Nhãn đã sợ đến mức phải giãy giụa bò ra ngoài, nhưng Lê Ly chỉ đưa tay ra là đã giữ chặt được gã. Xem ra, nếu Trí Giả không lên tiếng, nàng sẽ không buông tay.

“Không, không thể gϊếŧ.” Trí Giả lắc đầu, giọng nói có chút phức tạp. “Hắn là một tên khốn, nhưng trên tay chưa từng nhuốm máu người vô tội, tội chưa đến mức phải chết.”

Giọng Lê Ly rất chậm, nhưng câu hỏi lại vô cùng nghiêm túc: “Hắn sẽ gây phiền phức cho thôn chứ?”

Trí Giả ngẩn ra, rồi lắc đầu: “Hắn là người khỏe nhất thôn Trư La, đến hắn còn không đánh lại cô, thì những người khác càng không cần phải nói. Hơn nữa, nếu thực sự gϊếŧ hắn, hai làng sẽ thật sự kết thành tử thù.”

Đôi mắt đen láy của Lê Ly khẽ động, nàng ngoan ngoãn “vâng” một tiếng.

Sau khi dùng ánh mắt vô cùng “dịu dàng” nhìn tên Độc Nhãn viết xong giấy nợ trị giá sáu con lợn con, Lê Ly mới buông tay.

Tên Độc Nhãn và những người khác của thônTrư La vội vàng dùng cả tay cả chân để chạy trốn khỏi nơi nguy hiểm này. Đương nhiên, viên ma pháp thạch mà họ cướp được từ tay Trí Giả trước đó cũng đã được “chủ động” trả lại.

Lê Ly không đuổi theo. Nàng lặng lẽ ôm gối ngồi bên cạnh Trí Giả, gò má được ánh đèn lấp lánh trong thung lũng chiếu rọi, toát lên vẻ non nớt và ngây thơ.

Trông nàng không hề giống người có thể thản nhiên hỏi “Có muốn gϊếŧ không?” chút nào.

Trí Giả nhíu mày hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Lê Ly, tại sao lúc nãy cô lại muốn gϊếŧ hắn?”

Lê Ly khẽ nghiêng đầu, im lặng một lúc rồi mới nói: “Để bảo vệ người mà ta muốn bảo vệ.”

Nàng sẽ không bao giờ quên các sư huynh sư tỷ đã chết như thế nào.