Mắt Hải Lỵ sáng lên, trước ánh mắt mong đợi của Lê Ly, nàng ấy đổ ra từ trong túi tiền từng đồng xu sáng loáng, rất nhanh, những đồng xu này đã chất thành một ngọn núi nhỏ.
"Đây là đồng xu."
Mắt Lê Ly sáng rực, chỉ vào mảnh ruộng linh dự bị vừa mới rắc bột linh thạch cực phẩm ở đằng kia: "Đủ mua hạt giống dược liệu chưa?"
Hải Lỵ do dự một chút, cười khổ nói: "Có lẽ không đủ lắm, tình cảnh của du dân rất nguy hiểm, tương ứng các loại dược liệu đều rất đắt, Dược Đàn nói các người muốn mua một ít dược liệu chất lượng tốt, số này vẫn chưa đủ."
Lê Ly nhíu mày nắm chặt túi tiền, chỉ nghe hiểu được hai chữ "không đủ".
Nàng nguy hiểm nheo mắt lại, khoảnh khắc đó Dược Đàn thật sự cảm nhận được "sát khí" mà Lê Ly nói.
Dược Đàn đọc hiểu được ánh mắt của Lê Ly, nàng tuyệt đối là muốn đi bắt thêm mấy tên cướp để lột túi tiền rồi!
Kiếm tu thật sự hung tàn đến thế!
"Không cần không cần!" Dược Đàn kéo kéo tay áo Lê Ly, trước khi bị đánh vội vàng rút tay về, nhanh chóng giải thích với nàng: "Trước đó lúc cô học nói ở trong thôn, không phải ta cũng ở chỗ Trí Giả học nhận biết dược liệu ở đây sao? Đều nhận biết gần hết rồi, ta tự mình mày mò ra một phương thuốc, nấu một ít thuốc thang cầm máu để sẵn, bây giờ chúng ta cũng không dùng đến, vừa hay chia một nửa mang ra chợ bán được không?"
Lê Ly như không có chuyện gì xảy ra thu lại bàn tay đang định sờ vũ khí.
Hai ngày sau, Trí Giả dẫn Lê Ly và Dược Đàn đứng ở cửa thôn Thiên Kiếm thôn, từ biệt những người khác trong thôn.
Lê Ly quay đầu nhìn lại ngôi làng đã dần thành hình, im lặng đứng trước mặt Qua Tư.
Vẻ mặt Qua Tư lập tức nghiêm nghị, hơi ưỡn ngực, trầm giọng nói: "Cô cứ yên tâm đi, thực lực của ta không hề yếu hơn cô, trong thôn sẽ không có chuyện gì đâu."
Hắn hiểu nàng, cho nên hắn đã nói trước sự ngầm hiểu và lời thề ước giữa hai cường giả!
Lê Ly không nói gì, mà Dược Đàn nói thay nàng tự giác khoác giỏ trứng, ôm bình thuốc đi tới.
"Nàng ấy muốn nói tư thế đào hố của huynh có chút vấn đề, làm mẫu cho huynh lần cuối."
Thế là Lê Ly cầm xẻng làm mẫu lại một lần nữa, sau đó dứt khoát nhét cái xẻng vào tay Qua Tư, quay người đi không hề ngoảnh lại.
Qua Tư hoàn toàn bị coi như công cụ: "..."
Dược Đàn rất muốn giúp đạo hữu lấy lại hình tượng, đang lúc hắn chuẩn bị thay Lê Ly biện bạch đôi lời, Qua Tư đột nhiên xua tay với hắn.
"Ta đều hiểu cả."
"Hả?"
Qua Tư nắm chặt chiếc xẻng đào khoáng, giọng điệu kiên định: "Ta sẽ không phụ sự kỳ vọng của nàng ấy đâu."
Vậy mà lại đem bí quyết trở nên mạnh mẽ dạy cho mình không chút giữ lại, Lê Ly hiện tại trong mắt Qua Tư đã không còn là người ngoài cần đề phòng nữa, mà hoàn toàn là người của mình rồi!
Cho đến khi đi ra khỏi dãy núi, Dược Đàn cũng không hiểu nổi Lê Ly có thể kỳ vọng điều gì ở Qua Tư.
Lê Ly ôm một thanh cự kiếm trong tay, đó là Qua Tư đuổi theo dúi vào tay nàng, thanh kiếm này quả thực tốt hơn bất kỳ vũ khí nào trong thôn, Lê Ly liền không khách khí nhận lấy.
Đương nhiên, lúc Qua Tư đưa kiếm cho cô, có nhấn mạnh chữ "mượn".
-
Trí Giả rất quen thuộc với lộ trình đến chợ phiên dưới mặt đất, ra khỏi dãy núi Ma Thú chỉ đi nửa ngày, ba người liền đến nơi.
"Ở ngay phía trước rồi."
Trí Giả đi ở phía trước nhất, sau khi xuyên qua một khe núi hẹp, một thung lũng khổng lồ xuất hiện trước mắt Lê Ly.
Lúc này đang là hoàng hôn, ánh mặt trời bị chặn ở bên ngoài thung lũng, toàn bộ thung lũng trông đặc biệt âm u lạnh lẽo.
Vừa vào thung lũng, Lê Ly liền nhìn thấy một tấm ván gỗ khổng lồ tỏa ra mùi mục nát, trên đó dán đầy những tấm da dê lớn nhỏ.
Trên đó toàn viết những chữ ma pháp giống như nòng nọc, Lê Ly không đọc được.
Dược Đàn ở bên cạnh vênh váo: "Không đọc được phải không? Cô cầu xin ta đi, biết đâu ta sẽ đọc cho cô nghe."
Lê Ly mặt không cảm xúc: "Cầu xin."
"...Sao cô lại không có chút khí phách nào thế! Có còn là kiếm tu không hả!"
Lê Ly liếc nhìn hắn một cách khó hiểu, thản nhiên nói: "Nói một câu cầu xin cũng không chết, lại không tốn linh thạch, chẳng phải rất hời sao?"
Ồ quên mất, quy củ của các ngươi kiếm tu là chỉ cần không chết thì cái gì cũng là hời.
Dược Đàn rõ ràng đã được thỏa mãn cái miệng nhưng lại chẳng vui chút nào, cuối cùng đành nhăn mặt đọc chữ trên đó cho Lê Ly.
"Ba tiền vàng, truy sát Trương Tam ở thôn Gϊếŧ Heo..."
"Bắt sống một con Ô Kê Thú, thù lao là một thanh tinh thiết kiếm..."
"Quang Minh giáo hội phát lệnh truy sát vong linh pháp sư của Hắc Ám giáo hội, đặc điểm của bọn họ là..."
Lê Ly lập tức hiểu ra, xem ra đây là lệnh treo thưởng của chợ phiên dưới mặt đất, trước kia lúc các kiếm tu quá nghèo thường hay làm việc này, sau này bận rộn gϊếŧ ma tu nên khoản thu nhập này ít đi.
Đúng lúc Lê Ly chuẩn bị để Dược Đàn xem kỹ tấm lệnh treo thưởng cuối cùng, một bàn tay từ phía sau vươn ra, nhanh hơn một bước giật lấy tấm da dê.