Chương 5.1: Đưa tôi theo, cậu sẽ không hối hận

Bỗng nhiên lúc đó mây gió chợt thay đổi, ánh mặt trời vốn dĩ mờ nhạt nháy mắt tối sầm, gió núi vù vù thổi khiến cơ thể nhỏ bé của Lomon đứng không vững.

Lomon ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt thay đổi, bão cát đã tới!

Khói dày cuồn cuộn cách đó hơn mười km, bức tường cát cao trăm mét ầm ầm rung động, giống như một con yêu quái khổng lồ giương nanh múa vuốt vậy, nhanh chóng tiến về hướng này.

Lomon bất chấp tất cả, chạy về xe việt dã.

Caleb do dự hai giây, sau đó lảo đảo theo sau.

Lomon lên xe, khởi động động cơ muốn quay đầu rời đi, Caleb lại chắn ở trước đầu xe, ra hiệu muốn đi nhờ xe.

Lomon thò đầu ra khỏi cửa kính xe, gào lên: "Tránh ra, chó ngoan không cản đường!"

Caleb nói: "Đưa tôi theo, cậu sẽ không hối hận."

Không hối hận cái con khỉ! Ông đây hối hận rồi đó! Lomon không muốn quan tâm hắn, nhấn ga một cái, xe việt dã lao về trước hai mét.

Caleb không tránh mà đứng tại chỗ, giống như khẳng định Lomon sẽ không đâm vào mình.

Khi đầu xe cách cơ thể đối phương chưa đến mười cm, Lomon đạp phanh lại, căm tức nói: "Má nó anh làm gì thế, muốn chết à!"

Caleb lặp lại ba chữ: "Đưa tôi theo."

Lomon hết cách, cũng không thể nghiền qua người một kẻ đang sống sờ sờ được, chỉ đành thối mặt mở cửa xe.

Caleb ngồi trên ghế lái phụ, miễn cưỡng nói: "Cảm ơn."

Lomon hừ một tiếng, đóng cửa xe, ném mũ bảo hộ qua một bên, sau đó nhấn ga một cái, nhanh chóng lái xe về thành phố dưới lòng đất.

Lúc này Caleb mới thấy rõ tướng mạo của Lomon, nhất thời ngẩn ra.

Đối với một Beta, thanh niên này quá xinh đẹp, thậm chí không kém những Omega xinh đẹp như hoa mà hắn gặp trước đó.

Nhưng những Omega đó quá mềm mại, giống như một cốc nước bỏ thêm quá nhiều đường, ngọt đến ngán. Lomon lại có tính cách hung dữ hoang dã, uống vào có thể sẽ đau họng.

Lomon xụ mặt không nói tiếng nào, nếu người này không biết tốt xấu nói nhảm về dung mạo của mình, cậu sẽ đá hắn xuống xe luôn, quan tâm hắn chết hay sống làm gì!

Cũng may người đàn ông này coi như thức thời, nhìn cậu một lát, vẻ khác thường trong mắt chợt lóe rồi biến mất, nhanh chóng hờ hững dời mắt đi, liếc nhìn phù hiệu trên áo khoác của cậu, "Cậu tên là Lomon, là thợ mỏ của công ty khai thác mỏ Diệu Tinh?"

Lomon nói: "Đúng vậy, anh rất thông minh, Tiểu Lam."

"..." Caleb không thể nhịn được nữa, "Tôi tên là Caleb!"

"Ồ, hóa ra là Caleb à, sao anh không nói sớm." Lomon cười lén, tôi còn không trị được anh sao, "Vậy anh đến đây làm gì?"

Caleb thản nhiên nói dối: "Tôi là người du hành giữa các vì sao, hôm qua lúc đi qua hành tinh Bạch Điểu gặp một đám cướp ngân hà, không đánh lại chúng đành phải hạ cánh khẩn cấp."

Người du hành giữa các vì sao? Nghề này là làm gì? Lái tàu vũ trụ đi khắp vũ trụ à? Thế thì hợp với mình quá còn gì!

Lomon hào hứng hỏi: "Làm thế nào mới được làm người du hành giữa các vì sao? Anh thấy tôi thế nào?"

"Không được tốt lắm." Caleb liếc mắt nhìn cậu, "Đầu tiên, cậu phải có tiền."

Vậy thì thôi. Lomon nhất thời xì hơi. Cậu cái gì cũng có, chỉ không có tiền.

Lúc này, phía trước xuất hiện một cái hố to ba mét, Lomon không vòng qua mà lái xe vọt tới. Lúc rơi xuống đất xe việt dã cũ kỹ lắc lư một hồi như thể sắp nứt ra.

Caleb bị lắc thiếu chút nữa hộc máu, ôm sườn ho khan, một lúc lâu mới dừng lại, không vui nói: "Sao cậu thô lỗ vậy."

Lomon không đồng tình: "Tôi thích, anh quản được chắc."

Khóe mắt Caleb giật giật, hắn không nói nữa.

Trong buồng lái tràn ngập mùi máu tươi tanh nồng, Lomon nhìn qua gương chiếu hậu, vết thương ở sườn Caleb lại đang đổ máu.

Lomon cảm thấy lại hơi quáng mắt, vội vàng nói: "Trong túi tôi có ít thuốc, anh xử lý vết thương đi."

Caleb mở túi đeo lưng của cậu ra, tìm được một chai thuốc cầm máu, rắc thuốc bột lên vết thương, lại dán băng gạc lên, miễn cưỡng cầm máu.

Mùi thuốc đông y hòa lẫn mùi máu tươi, Lomon thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm, tiếp tục lái xe việt dã nhanh chóng.

Qua hơn mười phút, lọt vào trong tầm mắt không phải hoang mạc mà là đống đổ nát sau chiến tranh, đều có chút dấu hiệu của sự sống, Caleb nói: "Đây là hành tinh Bạch Điểu thật sao? Vì sao khác hẳn với giới thiệu trên tinh tế?"

"Giới thiệu mà anh đọc là hoàng lịch tám trăm năm trước rồi, đây là hành tinh Bạch Điểu thật, nhưng chim trắng đã tuyệt chủng từ một trăm năm trước rồi."