Trên thế giới này không có quỷ hút máu, Caleb cũng không nghĩ ra Lomon hút máu của mình có mục đích gì, nhưng Beta này trông vẫn rất đáng nghi, "Ân nhân cứu mạng? Tôi thấy là kẻ trộm mới đúng."
"Anh mới là kẻ trộm, cả nhà anh đều là kẻ trộm!" Lomon cả giận nói, "Tôi thấy đầu anh bị đập hỏng rồi, anh có cái gì đáng để tôi trộm?"
Ờm, khoang thuyền ngủ kia trông cũng không tệ lắm, tuy đã bị phá hủy nhưng hợp kim cao cấp hạng sang này còn tái sử dụng được, chưa biết chừng có thể bán được mấy nghìn điểm tín dụng...
Caleb phản cảm nhíu mày, Beta này nhìn bề ngoài thì xinh đẹp nhưng nói chuyện thì quá thô tục, giống hệt những tên lính Alpha côn đồ cấp thấp trong quân đội.
Hắn chịu đựng không nổi giận, quay đầu nhìn lại, bốn phía là những ngọn núi đá và sa mạc tĩnh lặng, không khỏi ngẩn ra, "Đây là đâu?"
Lomon thở phì phò: "Hành tinh rác chứ sao, tự anh chạy đến đây cũng không biết à, đúng là đầu óc có vấn đề."
Caleb hơi kinh ngạc, "Hành tinh rác? Tôi nhớ là mình định vị hành tinh Bạch Điểu."
"Đúng vậy, hành tinh Bạch Điểu cũng gọi là hành tinh rác." tuy Lomon cảm thấy người đàn ông này không làm người khác thích, nhưng lại tò mò muốn chết về thân phận cùng lai lịch của hắn, không nhịn được hỏi như súng liên thanh: "Anh là ai? Từ đâu đến? Đến hành tinh rác làm gì? Khoang thuyền ngủ này là của anh à, mua mất bao nhiêu tiền..."
"Câm miệng." Caleb không nhịn được nói, ấn lên thái dương trầy da đổ máu, "Đầu tôi bị đυ.ng hư, không nghĩ ra."
Lomon: "..."
Làm cái gì chứ, thật hay giả, hẹp hòi vậy à.
Tuy người đàn ông này có dáng dấp không tệ, nhưng tính tình đúng là đáng ghét, vừa rồi không nên cứu hắn, để hắn ở trong khoang ngạt thở chết đi!
Lòng thật sự khó chịu, Lomon cố ý nói: "Anh không nhớ à, vậy tôi đặt tên cho anh, gọi là Tiểu Lam thế nào?"
Cậu vốn muốn dùng màu mắt của hắn trêu chọc một chút, ai ngờ người này thế mà lại không phản đối, chỉ liếc mắt nói, "Thế tôi nên gọi cậu là Tiểu Hắc."
Lomon: "..."
Chuyện cười này lạnh quá ha.
Caleb quay đi kiểm tra khoang thuyền ngủ, phát hiện chỉ số năng lượng là 1%, mày nhíu lại, giờ thì phiền rồi.
Ngay sau đó hắn thấy lỗ hổng bên cạnh nút bấm, lại càng không vui: "Đây là cậu làm?"
Caleb đứng lên là dáng người có vẻ càng cao lớn, cao hơn Lomon ước chừng một cái đầu, hơn nữa trên người phát ra khí thế vô hình nào đó, làm cho người ta cảm thấy áp lực. Lomon phải ngửa đầu mới có thể đối diện với hắn, lúc này ngẩng cổ lên khó chịu nói: "Ông đây làm đấy, thì sao? Đồ bỏ đi này anh cũng không cạy được, nếu không mở ra cũng chỉ để cho anh dùng làm quan tài, anh nên cảm ơn tôi mới đúng!"
Bắp thịt trên má Caleb co rút, thật vất vả mới kìm chế được cơn giận của mình, không đánh Beta nói năng xằng bậy làm việc càn rỡ này một trận, giơ tay nhẹ nhàng ấn một cái vào nút ở dưới đáy khoang thuyền.
Lomon thấy ánh sáng trắng chợt lóe, cái quan tài hơn hai mét kia đột nhiên thu nhỏ lại, biến thành một chiếc nhẫn màu bạc, nảy lên trên không trung.
Caleb giơ tay đón được chiếc nhẫn, đeo vào ngón út tay trái.
Đời này Lomon chưa từng thấy chuyện thần kỳ như vậy, không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối: "Oa, đây là cái gì thế?!"
Cảm giác rất lợi hại!
Caleb không trả lời, đôi mắt lam lạnh lùng rõ ràng viết hai chữ khinh bỉ.
Lomon tự làm mình mất mặt, hừ, bỏ đi, người này đúng là ngã hỏng đầu không nhớ rõ là vật gì.
Cậu nhìn vòng tay thông tin trên cổ tay, đã hơn năm giờ chiều, phải về ngay mới được. Không thì sau khi trời tối rất có thể sẽ xảy ra bão cát, thời tiết trở nên càng thêm khốc liệt, trên đường dễ xảy ra sự cố.
Nhưng mà cậu vừa mới bước chân, cổ tay đã bị một bàn tay to nắm chặt, "Cậu muốn đi đâu?"
Á, đau quá! Lomon nhe răng nói: "Anh quan tâm làm gì, buông tay!"
Caleb không thả lỏng tay, nhìn xuống cậu từ trên cao, lạnh lùng nói: "Nói cho rõ ràng, cậu muốn đi đâu."
Quái vật gì đây, bị thương nặng như thế sức vẫn còn lớn như vậy! Lomon không tránh thoát, nhất thời nổi giận, dùng lực đùi đá vào bụng đối phương một cái thật mạnh.
Caleb không ngờ Beta chân tay mảnh khảnh, dùng một chút sức là có thể gấp thành hai mảnh lại đánh mình, động tác còn dứt khoát như vậy, bị cậu đá trúng một cái, buông lỏng tay lảo đảo hai bước, kêu lên một tiếng đau đớn cong thắt lưng xuống, một lúc lâu không đứng thẳng người nổi.
Lomon hai tay chống nạnh, cũng lạnh lùng nói: "Anh hiểu cho rõ, tôi muốn đi đâu, làm gì, không cần phải báo cáo với ai."
Caleb ho khan một tiếng, lòng có chút chán nản.
Trước giờ hắn không ngờ mình có một ngày lại bị một Beta chỉ đứng đến cằm mình đá trúng một cái, nếu truyền đi gia tộc Augustus sẽ mất hết mặt mũi.
Cũng may mình rơi xuống một chỗ quái quỷ chim không đẻ trứng, trừ Beta này ra không ai nhìn thấy.