Chương 15: Sao thơm thế, giống Omega

Lomon cố gắng lấy lại bình tĩnh, hai tay giơ súng ánh sáng lên, lúc nhắm vào tên này, lúc nhắm vào tên kia nhưng lại chậm chạp không nổ súng. Đám Alpha này rất nhanh nhẹn, qua lại làm cậu hoa cả mắt, cậu lại chưa từng dùng súng, lỡ tay bắn trúng Caleb thì hỏng.

Đang do dự, một tên cướp quấn khăn hoa cầm con dao quân sự sắc nhọn đánh lén Caleb từ sau, hắn thì đang tập trung đối phó với đòn đánh liên hoàn của Luke, không có thời gian chú ý phía sau mình.

Thấy tên đội khăn hoa khăn sắp đánh trúng, cuối cùng Lomon nghiến răng một cái, bóp cò.

Đạn ánh sáng vèo một tiếng, lại khác với tưởng tượng của Lomon, không bắn trúng cổ tay gã khăn hoa mà trúng vào dao găm của gã, đẩy lui hắn về sau rồi bị bắn ngược lại, sượt qua thái dương Caleb bay vυ"t ra ngoài, loáng cái đầu Caleb chảy máu.

Caleb: "..."

Lomon: "Xin lỗi! Lỡ tay thôi! Lần sau sẽ không thế nữa!"

Bọn cướp ngân hà cười ha hả, ánh mắt nhìn Lomon giống như nhìn người đẹp ngốc nghếch.

Gã khăn hoa lại cười nghiêng ngả, "Người đẹp à, chú em nên ngoan ngoãn nằm thôi, chuyện gϊếŧ chóc dã man này không hợp với cậu đâu ha ha ha ha..."

Lomon giận dữ, cơn tức bùng lên, lúc này không thèm ngắm bắn, giơ tay lên lại bắn một phát.

"Bụp" một tiếng vang lên, tiếng cười ngừng lại, gã khăn hoa trúng đạn ở ngực, chổng vó ngã xuống đất.

Đám cướp còn lại: "..."

Caleb bật cười, giơ ngón cái với Lomon.

Tâm trạng Lomon có chút phức tạp.

Từ nhỏ đến lớn cậu đánh nhau vô số lần, nhưng đây là lần đầu cậu gϊếŧ người.

Nói thật, cậu không quá thích cảm giác chính tay mình kết liễu sinh mạng người khác, khi nhìn thấy gã khăn hoa ngã xuống, lòng cậu sinh ra cảm giác sợ hãi khó tả.

Nhưng hành động, đôi mắt xanh trong veo và ý cười tán dương hiếm thấy trong mắt của Caleb lại trấn an cậu, làm cậu bình tĩnh lại, sau đó sinh ra cảm giác hứng khởi, giống cảm giác năm trước khi nhìn thấy số tín dụng trong tài khoản đạt đến một trăm nghìn, có lẽ còn vui hơn lúc đó.

—— Nếu cậu không khó chịu vì cơ thể đến độ giơ súng cũng phải cố hết sức, nhất định cậu còn vui hơn.

Quả nhiên ống thuốc ức chế pheromone kia mất hiệu lực sao?

Tiếp tục như vậy rất nguy hiểm, lỡ như tình huống càng ngày càng nghiêm trọng, mình không kìm chế nổi phát tình tại chỗ, cậu không dám nghĩ đến hậu quả.

Lomon lén nhéo bắp đùi của mình một cái, ép buộc mình phải tỉnh táo, chân lén lui về sau hai bước, định chạy đi nhân dịp bọn cướp chưa chuẩn bị.

Cho dù hành vi lâm trận bỏ chạy này rất không đáng mặt đàn ông, cậu cũng chấp nhận.

Lúc này không đi để cho mình phát tình thì không phải là chuyện đàn ông hay không đàn ông nữa.

Về phần Caleb, chắc không có vấn đề gì. Chỉ còn lại ba tên cướp, với kĩ năng của hắn cũng có thể đối phó...

Nhưng mà Luke lại đế ý đến hành động lén lút của Lomon, nháy mắt với tên mặt sẹo.

Mặt sẹo hiểu ngầm, quăng dây xích sắt có móc ra câu súng trong tay Lomon, kéo một cái thật mạnh.

Trong tình huống bình thường, Lomon không khó tránh thoát được chiêu này của mặt sẹo, nhưng hiện giờ sức lực cơ thể giảm sút, súng ánh sáng thoáng chốc rời tay, xoay tròn rồi bay xa mười mét.

Caleb giật mình, vừa định tiến lên giúp Lomon lại bị Luke và một tên cướp khác vây lại, không thể không đối phó hai người này trước.

"Bây giờ xem người đẹp còn ra được chiêu gì nữa." Mặt sẹo quấn xích sắt về bên hông, cười tà ác từng bước tới gần Lomon, vừa dứt lời cái là nhào về phía cậu như một con gấu.

Lomon nghiêng người, miễn cưỡng lách mình tránh ra, dùng hết sức bình sinh đá một cái.

Mặt sẹo coi thường "người đẹp" nhỏ gầy hơn Alpha rất nhiều này, bị Lomon đá trúng đầu, gò má lưu lại dấu giày rõ ràng, nửa bên mặt thoáng chốc sưng lên như đầu heo, cơ thể cao to lắc lư, rầm một tiếng té xuống đất.

Lomon còn chưa kịp thở phào, không để ý vấp chân vào thi thể của gã khăn hoa té lộn mèo một cái, ngã xuống cạnh gã.

Má chứ, đau quá!

Lúc Lomon ngã xuống mông chấm đất trước, cậu chỉ cảm thấy mông mình giống như bể thành tám cánh hoa, cậu đau đến độ nhe răng nhếch miệng, thoáng chốc chảy mồ hôi lạnh cả người.

Bình thường cậu đánh nhiều chẳng sao, không biết vì sao hôm nay ngã một cái lại đau như vậy.

Mặt sẹo thấy có cơ hội, lại nhanh như hổ đói vồ mồi, đè Lomon đang đau đớn nhất thời chưa kịp dậy dưới thân, vươn tay bóp cổ cậu.

Lomon ra sức chống cự, nhấc chân đá mạnh vào thắt lưng gã mặt sẹo, nhưng hình thể sức lực đôi bên chênh lệch nhiều, cậu không thể đá gã đi.

Mặt sẹo đột nhiên ngừng tay, cúi đầu kề sát vào mặt Lomon hít hà, lầu bầu nói: "Đm, sao thơm thế, giống Omega..."

Nói xong gã ngửi thấy mùi thơm ngọt thoang thoảng ở cổ Lomon, ánh mắt thoáng chốc thay đổi, phấn khởi người run run, há cái miệng tanh hôi ra nhắm vào cổ cậu.

Dạ dày Lomon cuộn lên, cậu thiếu chút nữa ói ra, thừa dịp mặt sẹo đang say mê, hung hăng đấm vào cằm gã.

Gã mặt sẹo "Á" một tiếng gào lên, cằm gần như bị đánh lệch, dừng một lát tựa như không biết đau, lại thô bạo xé quần áo Lomon. Cậu cố nén cảm giác không khoẻ, dùng cả tay cả chân liều mạng phản kháng.

Caleb và Luke cùng với một gã cướp khác đang đánh nhau túi bụi nghe tiếng động khác thường bên cạnh, không hẹn mà cùng nhìn lại, thấy tên mặt sẹo đang lăn trên đất với Lomon, nhìn gã thở hổn hển như trâu không kìm nổi, rõ ràng là muốn cưỡиɠ ɧϊếp thanh niên kia.

Luke hung ác mắng: "Thằng chó này phát tình cũng không xem mình đang ở đâu!"

Caleb vừa lo vừa giận, vừa định xông lên phía trước, tên mặt sẹo đang xé quần áo Lomon đột nhiên ngừng động tác, ngã xuống người cậu bất động như chó chết. Ngay sau đó gã bị thanh niên dưới thân đã một cái lật người nằm thẳng, hai mắt trợn lên, tim bị một con dao găm màu trắng cắm vào.

Lomon rút dao ra, đứng bật dậy, hung hăng nhìn chằm chằm hai tên cướp còn lại: "Đến đi, tao sợ chúng mày chắc!"

Caleb nhìn cậu, trong lúc nhất thời tâm trạng có chút phức tạp.

Luke mất bình tĩnh, tháo chiếc vòng cổ màu đen quăng ra ngoài.

Gã cướp còn lại trốn sang bên cực nhanh.

Mặt Caleb biến sắc.

Một giây kế tiếp, trước cửa nhà kho xuất hiện một con quái vật robot màu đen, bốn chân ngồi xổm trên đất, trên đầu trên lưng là răng cưa sắc nhọn, trông dữ tợn đáng sợ.

Luke nhảy vào khoang điều khiển robot, con quái vật dữ tợn giương nanh múa vuốt, há cái miệng khổng lồ ra, gầm thét phun cầu lửa trắng xanh về phía Caleb và Lomon.

Lomon giật mình há to miệng.

Tuy con robot này xấu xí chẳng khác gì thằn lằn biến dị, nhưng trông cũng lợi hại ghê!

"Ngẩn người cái gì, không muốn sống nữa à!"

Caleb gào lên một tiếng, túm cổ tay Lomon nhanh chóng lao ra ngoài.

"Rầm" một tiếng vang lên, chỗ Lomon vừa đứng có thêm một cái hố to mười mét, đất đá đổ ầm ầm giống như tuyết gặp ánh nắng thiêu đốt.

Lomon mặt xám mày tro đứng dậy khỏi đống vụn vỡ, sờ gò má bị hun nóng lên của mình, thầm nghĩ một tiếng nguy hiểm quá.

Cái miệng khổng lồ của robot quái vật chợt lóe ánh sáng đỏ, quả pháo lửa thứ hai đang thu thập năng lượng.

"Tách nhau ra chạy! Cậu chạy đi sau đó cho nổ nhà kho!" Caleb gần như là dán miệng vào bên tai Lomon chỉ huy.

Lomon gãi gãi bên tai vừa nóng vừa nhột, không rõ nên hỏi: "Nổ nhà kho làm gì?"

"Đồ ngốc, lấy đá mặt trời bổ sung năng lượng cho Yunxi!" Caleb mắng một câu, ngay sau đó đẩy cậu đi, "Chạy mau!"

Lomon hiểu ra, vội vàng liều mạng chạy hướng ngược lại với hắn, đời này chưa từng có lúc nào cậu chạy nhanh như vậy.

Robot quái vật dừng lại một giây, sau đó chuyển hướng miệng pháo về phía Caleb.

Caleb né trái né phải, thân hình sắp hóa thành cái bóng. Mặc dù phạm vi công kích của pháo lửa lớn nhưng tạm thời khó trúng được mục tiêu.

Lomon thở hồng hộc chạy đến cửa kho, nhìn khẩu pháo ánh sáng cao cấp với một dãy nút bấm mà sầu, cái này phải mở thế nào?

Thôi kệ, ấn đại đi!

Cậu ấn linh tinh, pháo sáng rung lắc dữ dội như thân máy bay, nòng súng xoay tròn một vòng bắn bừa về bốn phía giống như pháo hoa cỡ lớn, chiếu bốn phía sáng như ban ngày.

Caleb vừa mới tránh thoát pháo lửa của robot lại thiếu chút nữa bị pháo sáng bắn thành tro, suýt chút nữa hộc máu, giận dữ mắng Lomon: "Cậu cố tình ngáng chân tôi à?!"

Lomon cười hì hì: "Vừa nãy tôi trải nghiệm cảm giác thôi, xem ra năng lực phản ứng của anh không tệ, tiếp tục duy trì đi!"

Caleb: "..."