Mấy năm này Lomon bị Mark áp bức không ít tiền công, cũng chẳng có thiện cảm gì với tên tham lam này, nhưng buổi chiều còn thấy hắn ta mừng rỡ như điên kêu sắp rời khỏi hành tinh rác, hiện tại lại thấy hắn ta thê thảm phơi thây tại chỗ thế này, cậu vẫn thấy hoảng.
"Đừng nhìn." Caleb trầm mặt, nói, "Cậu về đi, những tên bên trong kia không dễ đối phó giống con thằn lằn đâu."
Lomon cả giận: "Lại nữa, anh tưởng tôi sợ chết chắc!"
Caleb nhíu mày, nói: "Không sợ chết nên lao đi chịu chết à?"
Lomon không chịu nhường: "Tôi rất nhanh nhẹn, nào có dễ dàng chết như vậy!"
Caleb: "Cậu có chút tự giác của Beta được không?"
Lomon: "Beta làm sao? Beta nên nhát như chuột, sợ hãi rụt rè trốn sau Alpha à? Anh đang kỳ thị đấy!"
Hai người đang tranh cãi ngất trời, một người thợ mỏ trực đêm hoảng sợ xông ra từ một con đường ngầm, nhìn thấy Lomon là lớn tiếng kêu lên: "Cứu mạng! Lomon! Cứu tôi!"
Lomon chạy lên hỏi: "Evan, có chuyện gì xảy ra, ai muốn gϊếŧ cậu?"
"Không biết, một đám người hung dữ lắm, gặp người..."
Evan nói được một nửa, một người đàn ông đầu trọc diện mạo hung hãn đuổi theo từ gara, nhắm khẩu súng trong tay vào lưng cậu ta.
Một viên đạn ánh sáng bắn ra, "phập" một tiếng xuyên qua l*иg ngực Evan, bắn vào tường hợp kim lóe lên một chuỗi tia lửa điện.
"... Là gϊếŧ." Evan nói hết hai chữ cuối cùng, cúi đầu mờ mịt nhìn lỗ máu trước ngực mình, sau đó phịch một tiếng ngã xuống dưới chân của Lomon.
Lomon sống mười tám năm, cho tới bây giờ chưa từng gặp cảnh rùng rợn như vậy, trong lúc nhất thời đứng ngẩn ngơ tại chỗ, người run rẩy.
Sau đó gã đàn ông đầu trọc nhắm nòng súng về hướng Lomon, tốc độ của Caleb nhanh hơn, xoay tay rút dao găm ở thắt lưng quăng tới. Dao găm lóe lên một luồng sáng giống như một tia sét, chém vào cổ tay phải cầm súng của gã ta.
Súng ánh sáng rơi xuống đất, gã đầu trọc ôm cánh tay gãy gào đau, ngẩng đầu nhìn thấy Caleb nháy mắt trợn thật lớn đôi mắt cá chết, nghi ngờ nói: "Mày... Tại sao là mày?"
Caleb không nói lời nào, đá khẩu súng lên giữa không trung, giơ tay đón sau đó không chút do dự bắn vào gã đàn ông.
Gã đầu trọc trợn trắng mắt, mi tâm tuôn ra một dòng máu, ngã xuống.
Lomon cuối cùng hoàn hồn, ngồi xổm xuống lấy thẻ làm việc của Evan trong túi áo khoác bỏ vào trong túi của mình, lòng rất buồn bã.
Một lát sau cậu nhỏ giọng nói với Caleb: "Cảm ơn."
Cậu không phải người không biết tốt xấu, vừa rồi nếu không có Caleb đúng lúc ra tay, khẳng định cậu sẽ chết ở chỗ này giống Evan.
"Lúc này sơ sẩy và chần chừ chút thôi sẽ mất mạng." Caleb trầm giọng nói, nhặt con dao găm lên, lau sạch vết máu của gã đầu trọc trên thân dao, lại cắm vào bên hông mình.
Lomon chợt nhớ đến câu nói của gã đầu trọc khi nhìn thấy Caleb, không khỏi nghi ngờ: "Người này quen anh à?"
Caleb nói: "Chắc vậy, hình như là một trong số đám cướp ngân hà tôi gặp phải trước khi đến đây."
Lomon lắp bắp kinh hãi, "Cướp ngân hà? Mục tiêu đuổi gϊếŧ của chúng là anh?"
"Chắc không phải, nếu xuất hiện ở công ty khai thác mỏ Diệu Tinh, hơn nửa là đến cướp đá mặt trời sau khi biết tin tức." Caleb nói xong ném khẩu súng cho cậu, "Cậu cầm cái này dùng."
Lomon tiếp được khẩu súng nặng trình trịch, "Vậy còn anh?"
"Tôi có Yunxi." Caleb giơ tay trái lên, trong tay có thêm một thanh kiếm ánh sáng.
Lomon hiếu kỳ sờ thân khẩu súng lạnh như băng, "Nhưng cái này dùng thế nào?"
"Rất đơn giản, nhắm sau đó bóp cò súng." Caleb vừa chú ý tiếng động bốn phía vừa nói, "Đám kia đều là băng nhóm liều lĩnh, gϊếŧ người cướp của, không chuyện ác nào không làm. Thủ lĩnh của chúng là tội phạm bị truy nã toàn ngân hà tên là Luke, biệt danh trâu điên. Lát nữa gặp bọn chúng cậu cứ nổ súng, bắn chết bọn chúng không sợ gì."
"Nhưng nói lại lần nữa, nếu cậu sợ thì về nhà đợi cùng lão Hank đi."
Những lời này có chút chói tai, Lomon lại không giận giống lúc trước, chỉ quật cường nói: "Tôi không đi."
Nói không sợ là giả, nhưng nếu mình cứ thế sợ đến mức chạy về làm rùa đen rụt đầu, sau này còn đối mặt với người khác thế nào?
Hơn nữa thanh niên trai tráng trên hành tinh rác rất ít, đa số là người già phụ nữ và trẻ em, nếu đám cướp kia ác như thế, cậu càng không thể dung túng cho chúng tác oai tác quái ở đây, thậm chí là tiếp tục gϊếŧ người sát hại sinh mệnh.
Caleb không khuyên cậu nữa, nghe hướng nhà kho công ty lại vang lên tiếng nổ và tiếng kêu thảm thiết, lại cầm kiếm ánh sáng chạy nhanh đến.
Lomon cầm súng theo sát phía sau, dọc theo đường đi cậu vượt qua rất nhiều thi thể, trừ nhân viên quản lý còn có vài thợ mỏ.
Trải qua kí©h thí©ɧ vừa rồi, cậu đã tỉnh táo lại, tuy lòng vẫn khó chịu nhưng đã không còn hoảng loạn vì nhìn thấy người quen biết ngã trong vũng máu nữa.
Nhà kho của công ty là nơi quan trọng, đã được gia cố đặc biệt bằng hợp kim mật độ cao ở ngoài tường mấy mét, để mở cửa cần có thẻ nhân viên, vân tay và mật mã.
Bọn cướp không có kiên nhẫn tìm người quản lý, dùng súng bắn cửa một cách thô bạo, kết quả bắn mãi vẫn không phá được, lớp đất phía trên nhà kho lại không chịu nổi, sụp xuống một cái hố lớn có đường kính hơn mười mét.
Lúc Caleb và Lomon đến, cửa nhà kho đã bị bắn biến dạng, lung lay sắp đổ.
Một tên cướp đứng ở phía ngoài cùng trông chừng nghe thấy tiếng bước chân, tỉnh táo xoay người, nhìn thấy người đến mà không khỏi kinh ngạc: "Thằng nào đến đây chịu chết —— ồ, lại là người quen biết đã lâu."
Mấy người khác đều quay đầu, nhìn chằm chằm Caleb.
Một gã đàn ông cầm đầu đeo khuyên mũi, khuôn mặt béo ú: "Thằng nhãi này lại còn không chết, mạng lớn đấy."
Kẻ này là tội phạm nguy hiểm bị truy nã toàn ngân hà, trâu điên Luke.
Caleb cười khinh khi: "Tất nhiên là mạng lớn hơn lũ chó chết chúng mày."
Lomon trong nháy mắt cảm thấy ngực khó chịu, không thở nổi, dạ dày cũng bắt đầu hơi co rút.
Bảy người trước mắt này ai nấy đều cao lớn, cả người cơ bắp cuồn cuộn, trong không khí tràn đầy mùi cơ thể nồng nặc kiêu ngạo, man rợ và vô cùng hung hãn, bao bọc lấy cậu như chất lỏng dính nhớp đặc sệt ——tất cả đám cướp này đều là Alpha.
Caleb liếc mắt để ý thấy sắc mặt Lomon trắng bệch, tay giơ súng cũng run run, chỉ tưởng là cậu đang sợ, không khỏi khó chịu nhỏ giọng nói: "Bảo cậu đừng đi cậu không nghe! Đứng sau tôi, không được lên trước, biết chưa!"
Lomon há miệng, lần này lại không nói ra lời phản bác được.
Trên thực tế cậu hơi hối hận, trước khi vào cậu không ngờ sẽ gặp phải một đám Alpha, hơn nữa pheromone mà đám Alpha này không chút kiêng kỵ nào tỏa ra lại đáng sợ như thế, làm cậu buồn nôn.
So ra, mùi hương như có như không của Caleb quá nhẹ nhàng khoan khoái hợp lòng người.
Lúc này bọn cướp mới để ý đến sau Caleb còn có một thanh niên nhỏ gầy, lúc thấy rõ diện mạo của cậu, chúng thi nhau cười tục tĩu.
Luke quan sát Lomon bằng ánh mắt dâʍ đãиɠ, nhếch miệng nói: "Thú vị, còn đưa người đẹp theo cơ à. Chỗ khỉ ho cò gáy này nghe nói không có đến một Omega, nhưng Beta như này cũng hiếm gặp, chơi cũng được."
Một gã cướp ồn ào: "Sếp bình tĩnh chút đấy, đừng chơi chết nó. Các anh em cũng lâu rồi không chơi, sắp nổ tung rồi."
Sau đó là một tràng cười dâʍ đãиɠ.
Lomon thiếu chút nữa tức bể phổi, đang định bóp cò súng, Caleb đã giống như một con báo, thân hình nhanh đến mức không nhìn rõ, trong chớp mắt đã xông lên trước, thanh kiếm trong tay lóe lên, chém tên cướp ồn ào kia thành hai mảnh.
Lomon: "..."
Máu tươi tung tóe, bọn cướp giật mình.
Luke rút một chiếc rìu lớn lóe sáng ở sau lưng ra, thâm độc nói: "Đứng đần ra làm gì, đánh nó cho ông!"
Pháo sáng tạm dừng, đám cướp ngân hà hét lên bao vây Caleb, thoáng chốc ngoài nhà kho xảy ra một trận hỗn chiến, duy chỉ có Lomon bị đẩy sang bên —— bọn cướp không coi cậu ra gì.
Lomon biết Caleb đánh nhau không tệ, mà giờ khắc này thấy hắn và một đám Alpha đánh nhau mới phát hiện mình vẫn đánh giá thấp hắn.
Caleb ra tay quyết đoán, tàn nhẫn, từng chiêu từng cú rất mạnh, tuy rằng một mình giải quyết bảy tên cướp nhưng cũng không sợ chút nào, hơn mười phút sau lại giải quyết được ba tên.
Nhưng bốn tên còn lại hiển nhiên không phải thùng rỗng kêu to, tên nào cũng hung hãn lại biết phối hợp ăn ý với nhau. Nhất là Luke cầm rìu trong tay, sức lớn đến độ khủng bố, một nhát xuống có thể chém ra một rãnh sâu trên tường hợp kim mật độ cao, ngay cả Caleb cũng không thể đối đầu trực diện, chỉ có thể đối phó lần lượt từng tên một.
Trong trận chiến khốc liệt, Caleb không thể tránh bị vấy máu, đầu vai tứa ra một vết máu.
Lomon thoáng chốc cảm thấy đầu càng mơ màng, trán chảy một tầng mồ hôi rịn. Dường như trong cơ thể có thứ gì đó đang điên cuồng chạy sang trái sang phải như thú hoang bị nhốt, nóng lòng muốn thoát khỏi l*иg giam.
Không được, nhất định phải chịu đựng!