Caleb rất hài lòng với với sự bàng hoàng nói không nên lời của Lomon, hỏi: "Thế nào?"
Lomon mãi mới phun ra một câu thô tục: "Má, ngầu thật đấy!"
So với con robot xem ở trong quảng cáo còn ngầu hơn gấp trăm lần!
"Đương nhiên." Caleb cong môi, "Được rồi, xem xong rồi, đi về."
Ánh sáng chợt lóe, robot không còn, lại biến thành một cái nhẫn bình thường trên tay Caleb.
"A, đừng mà!" Lomon vội vàng nói, mãi cậu mới được liếc mắt một cái, sao có thể chứ, "Tôi vất vả làm việc nhiều ngày như vậy, lo lắng hãi hùng lâu như vậy, mãi mới đợi đến ngày này, anh cất nhanh thế chẳng có chút thành ý nào!"
Caleb chỉ muốn trêu cậu, ung dung ôm tay, cố ý cau mày nói: "Không phải chứ, trừ ngày đầu tiên, mấy ngày sau toàn là tự tôi khai thác đá. Lo lắng hãi hùng gì đó cũng không có, mấy ngày nay có ai hỏi đâu, tôi thấy mỗi ngày cậu ăn no ngủ kĩ lắm mà."
Lomon nghẹn lời, nhìn hắn như thể hận không thể xắn tay áo đánh nhau với hắn một trận, nhưng không được, mình có việc nhờ người ta, không thể không cúi đầu, vì thế mềm giọng nói: "Nhưng muộn thế này rồi, vất vả đi một chuyến, về sớm thế không phải quá lãng phí hay sao, ông anh nói coi đúng không?"
Caleb vẫn ung dung nói: "Đổi xưng hô."
Lomon liếʍ liếʍ hàm răng hơi ngứa, không từ thủ đoạn, dù sao lúc này trừ mình và tên Alpha đáng ghét này không có người thứ ba ở đây, cậu một hơi kêu lên: "Quý ngài Caleb! Ông anh Caleb! Caleb anh yêu, xin anh đấy! Cho tôi xem thêm đi!"
"Khụ, khụ khụ !"
Caleb suýt chút nữa bị sặc nước miếng của mình, chịu trận, "Được rồi, cho cậu xem thêm một lần."
Hắn lại ném nhẫn lên không trung, robot chiến đấu lại lần nữa xuất hiện trước mặt Lomon, giữa ngực lóe ra ánh sáng đỏ giống như tim người đang đập.
Lomon mừng rỡ, giơ tay lên cẩn thận sờ vỏ ngoài cứng rắn của Yunxi, tựa như trẻ con lần đầu tiên nhìn thấy món đồ chơi mới, ánh mắt sáng ngời, nhìn thế nào cũng không đủ.
Caleb nhất thời hứng khởi, âm thầm ra lệnh.
Robot chiến đấu giơ chân lên cạnh người Lomon, nặng nề giẫm xuống, lớp đất dưới chân vỡ ra bụi bay mù mịt, cả mặt đất đều rung động.
Lomon hứng một đống bụi, lau mặt mắng: "Má, thiếu chút nữa gϊếŧ chết ông đây, lần sau anh nói trước được không?!"
Caleb không hề áy náy khẽ cười một tiếng, "Chính cậu phản ứng chậm, trách ai."
Lomon phẫn nộ lườm hắn một cái, "Ai biết anh đánh lén chứ, tôi sơ sẩy thôi."
Có điều mắng thì mắng, cậu vẫn vô cùng hưng phấn xoa tay nói: "Đến đi, ai sợ ai!"
Caleb xưa nay cẩn thận bình tĩnh, tuân theo nguyên tắc nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, giờ phút này đầu lại nóng lên, theo lời tiếp tục ra lệnh.
Robot chiến đấu khổng lồ vốn có hình thể nặng nề động tác vụng về chợt trở nên nhanh nhẹn lưu loát, khom người duỗi tay bắt Lomon.
Lomon nhờ vào cơ thể mảnh mai, xuyên qua khe hở của Yunxi.
Yunxi thay đổi thành nắm đấm, dùng một lực cực mạnh nện xuống đầu Lomon.
Lomon lăn một vòng, né tránh được trong gang tấc, ngay sau đó tung người leo lên cổ tay robot, định leo lên khoang điều khiển trung tâm theo cánh tay, nghĩ cách cắt đứt liên hệ thần kinh giữa nó cùng Caleb, từ đó vô hiệu hóa năng lực hành động.
Yunxi giống như một con mèo bị bọ chó quấy rầy, giơ tay lên lắc mạnh.
Lomon "A" hét to một tiếng bị ném lên hơn bốn mươi mét, chúi đầu ngã xuống đất, sợ đến mức vội nhắm mắt lại, lòng khóc thét nghĩ xong rồi xong rồi, lúc này mình hưởng dương sớm quá!
Alpha này quá đáng ghét! Tôi đùa với anh, anh lại đánh thật! Anh chờ đấy, dù biến thành quỷ tôi cũng không tha cho anh!
Khi chỉ cách mặt đất hai mét, Yunxi không nhanh không chậm giơ tay đỡ lấy Lomon trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng thả cậu xuống mặt đất.
Lomon mở to mắt, tim đập loạn, căng thẳng thở hổn hển, rồi lại hưng phấn vô cùng, kêu lên: "Lại, lại lần nữa! Anh đã đồng ý dạy tôi thao tác robot!"
Caleb không khỏi buồn cười, "Không được, năng lượng không đủ, ngày mai nói sau."
Lomon đành thôi, "Được rồi, vậy ngày mai."
Caleb sờ cằm bình luận: "Vừa rồi ý tưởng của cậu khá lắm..."
Lomon ngẩn ra một lúc mới hiểu ra ý hắn nói là hành động bò lên khoang điều khiển của Yunxi, nhất thời đắc ý hất cằm: "Đương nhiên!"
"... Nhưng có thiên tài điều khiển robot như tôi ở đây, cậu không có khả năng được như ý." Caleb cong khóe môi chậm rãi bổ sung nửa câu sau.
Lomon: "..."
Hừ, khoe khoang cái gì! Trước kia tôi chưa từng tiếp xúc với robot, không có chút kinh nghiệm gì, nếu tôi có kinh nghiệm giống anh, kết quả thế nào rất khó nói!
...
Mãi đến khi về nhà tắm rửa xong lên giường, Lomon vẫn hồi tưởng lại lần tiếp xúc với Yunxi, lăn qua lăn lại mãi mới ngủ.
Nhưng mà không lâu lắm, cậu đột nhiên bị một tiếng nổ lớn đánh thức, giường và mặt đất cùng nhau rung chuyển.
Lomon ngồi bật dậy, hét lớn: "A a a Yunxi đừng giẫm!"
Giọng lão Hank vang lên từ trong trong: "Yunxi là ai?"
Lúc này Lomon mới tỉnh táo lại, vội vàng nói: "Không phải ai hết, con vừa mới mơ ác mộng."
Vừa mới dứt lời, căn nhà lại rung chuyển, vô số cát sỏi rơi từ trên mái nhà xuống.
Lomon vừa phủi cát trên tóc vừa kinh ngạc nói: "Sao lại thế này, động đất à?"
Lão Hank cũng không chắc, "Khá giống, nhưng không giống lắm."
Caleb đã đứng dậy, nhanh chóng mặc áo khoác vào, trầm giọng nói: "Không phải động đất, có người đang dùng pháo ánh sáng làm nổ cái gì đó. Nếu không nhầm, địa điểm ở công ty khai thác mỏ Diệu Tinh."
Lomon hoảng sợ, "Cái gì? Không thể nào! Ai lại cho nổ công ty chứ?!"
Caleb không trả lời, nhìn thấy con dao găm bên cạnh gối liền nhặt lên cắm vào thắt lưng, sau đó xoay người ra cửa.
"Ê, chờ tôi với!" Lomon luống cuống tay chân mặc xong quần áo, cầm con dao của mình lên nhanh chóng chạy theo ra ngoài.
Lão Hank đuổi ra cửa gọi với theo: "Lomon, con đi làm gì, về ngay!"
"Con đi xem có chuyện gì, con về ngay!" Lomon quay đầu lại đáp, đuổi theo Caleb trong chớp mắt đã mất dạng.
"Aiz, thằng nhóc ngốc này, sớm muộn gì cũng có một ngày xảy ra chuyện." Lão Hank lắc đầu, ưu sầu quay vào nhà.
Phát hiện Lomon đuổi theo, Caleb cũng không bất ngờ. Beta này đúng là điên cuồng, dường như không có chuyện gì có thể dọa được cậu. Nếu cậu không có dáng vẻ quá thanh tú, Caleb sẽ nghĩ người này cũng là Alpha như mình.
Tiếng gầm rú không ngừng, cư dân trong thành phố dưới lòng đất đã tỉnh, tiếng kêu sợ hãi vang lên không ngớt.
Một đứa bé tám tuổi bất cẩn chạy ra từ một góc phố và đâm sầm vào Caleb. Hắn túm cổ áo nó kéo ra, vẻ mặt nghiêm nghị: "Nhóc con, đừng chạy loạn ở ngoài lúc này."
Nhóc con sợ đến mức rụt cổ lại.
Lomon thấy là A Côn, vội vàng nói: "A Côn, em ra ngoài làm gì?"
A Côn căng thẳng sợ hãi nói: "Em muốn xem bên ngoài có chuyện gì."
Lomon giơ tay gõ trán nó, "Xem cái con khỉ! Về nhanh, đừng để mẹ em lo lắng, không thì anh đánh chết em!"
"Vâng, được rồi, em về." bị cưỡng ép, A Côn ôm đầu ngoan ngoãn đồng ý, xoay người chạy về.
Càng ngày càng nhiều người quần áo xốc xếch đi ra khỏi nhà, hoảng hốt hỏi nhau xảy ra chuyện gì, lại không một ai biết.
Caleb theo đường hầm bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa quát lớn: "Bên ngoài nguy hiểm, về nhà đi, không được ra ngoài!"
Giọng của hắn trầm ổn hữu lực, nghe rất đáng tin, lại kèm theo cảm giác ra lệnh nào đó khó kháng cự được, thoáng chốc trấn an mọi người đang hốt hoảng, làm họ tốp năm tốp ba trở về nhà.
Lomon lúc này lại đoán mò, người này đúng là không phải phường trộm cắp, nhưng hình như cũng không giống người du hành giữa các vì sao...
Rất nhanh, hai người đến công ty khai thác mỏ Diệu Tinh, trong đại sảnh hỗn độn, đồ đạc rơi đầy đất.
Đèn nhấp nháy rồi chợt tắt, Lomon bỗng nhiên đá phải một cái gì đó trên đất, cúi đầu nhìn mà không khỏi nổi da gà lạnh sống lưng.
Trên mặt đất rõ ràng là người chết, trên đầu là một lỗ thủng lớn đáng sợ, chất lỏng đỏ trắng chảy đầy đất, mắt mở to, trên gương mặt to béo vẫn còn biểu cảm hoảng sợ trong một khắc cuối cùng khi còn sống —— là Mark.