Chương 12: Nếu đã đưa cho tôi thì là của tôi

Tắm rửa xong, Lomon ngồi trở lại bên bàn, nhìn răng nanh thằn lằn biến dị lại suy nghĩ một lát. Nhớ đến con dao bị gãy của mình, cậu chợt nảy ra một ý, hào hứng đem thùng dụng cụ và linh kiện ra dùng một cái máy cắt laser nhỏ để cắt, mày mò cắt đυ.c chiếc răng.

Răng thằn lằn thật sự rất cứng rắn, dùng dao cũng không thể cắt được, nếu không có công cụ tiện dụng thì Lomon đúng là không làm gì được.

Lão Hank đã ngáy ngủ trong phòng, Caleb đang nằm trong chăn đệm dưới đất nhắm mắt lại suy nghĩ, bị tiếng xèo xèo của máy móc làm cho đau đầu, không nhịn được đứng lên nói: "Ồn chết đi được, cậu im lặng một lát không được à?"

"Không thể, đây là nhà tôi." Lomon kiêu căng nói, trong mắt lóe lên tia sáng giảo hoạt, đột nhiên giơ tay lên, thứ gì đó dài nhỏ sắc nhọn lóe sáng phóng thẳng về phía Caleb.

Caleb giật mình, vội vàng ngửa thân trên về sau, vật kia xoẹt qua chăn đệm của hắn, "vèo" một tiếng đâm vào tường đá.

Lomon mừng rỡ vỗ tay kêu lên: "Oa, sắc bén vậy à, tốt quá!"

Gân xanh trên trán Caleb nảy lên, "Cậu có ý gì?"

Lomon cười hì hì: "Không có ý gì, chỉ thử xem dao tôi làm thế nào thôi, có làm anh mất cọng lông nào đâu, tức giận làm gì."

Sớm muộn gì cũng có một ngày nhất định mình sẽ không nhịn được đánh người này một trận. Caleb đen mặt rút "dao" trên tường ra, phát hiện thứ này có màu trắng ngà trong suốt, không phải thép cũng chẳng phải titan, nhẵn nhụi mượt mà, tổng thể chỉ có hơn mười cm, ở dưới ánh đèn trông không giống vũ khí mà giống tác phẩm nghệ thuật tinh xảo hơn. Lomon cắt lưỡi dao rất mỏng, ở giữa còn có rãnh, có thể thấy cậu làm rất tỉ mỉ.

Caleb ngạc nhiên nói: "Cậu làm từ răng con thằn lằn kia?"

"Đúng vậy, được đấy chứ?" Lomon đắc ý nói, cảm giác giống như đang khoe kho báu của mình, giơ một con dao găm khác lên, "Nể tình anh cũng tốn sức gϊếŧ chết con thằn lằn kia, cái đấy cho anh dùng."

Caleb luôn giữ thái độ cẩn thận đối với quà của người khác, theo bản năng muốn từ chối.

Mặc dù con dao này không tệ, nhưng không thể so với Yunxi, đối với hắn trên cơ bản không có tác dụng.

Lomon vừa nhìn thấy biểu cảm chê bai của Alpha là giận, "Không cần thì thôi, ông đây còn không nỡ cho anh, trả lại cho tôi!"

Cậu vừa nói thế Caleb lại đổi ý, hắn nhanh chóng xoay con dao hai vòng, khóe môi khẽ cong, ngả ngớn nói: "Không được, nếu đã đưa cho tôi thì là của tôi."

Lomon nhìn hắn như vậy mà cảm thấy nghiến răng, hận không thể cắn chết hắn, âm thầm hối hận vừa rồi mình nóng đầu nói không suy nghĩ.

Nhưng lời nói rồi không thể thu hồi, chỉ đành để người này kiếm món hời.

Cậu thu dọn đống bừa bộn trên bàn, nhảy lên giường ngủ say.

Caleb lại nằm xuống, đặt dao cạnh gối đầu, sung sướиɠ nhắm mắt lại.

...

Hai ngày sau, năng lượng của Yunxi đạt đến 30%, vừa vặn đạt đến giá trị biến hình năng lượng với hình thái thấp nhất.

Caleb không nói gì, nhưng vẻ sung sướиɠ trong ánh mắt không giấu giếm được Lomon.

Lomon cũng ngóng trông giờ khắc này, lòng ngứa ngáy: "Có biến thành robot được không? Biến hình cho tôi xem đi, chỉ một lát thôi cũng được!"

Caleb nói: "Được thì được, nhưng sau khi biến hình thể tích của Yunxi quá lớn, dễ dàng bại lộ, nếu bị người có ý đồ xấu nhìn thấy thì rất phiền."

Lomon vội nói: "Vậy buổi tối ra ngoài, được không? Sau khi trời tối đen mọi người đều vào thành phố dưới đất, không có ai lên mặt đất hoạt động, đến lúc đó cũng sẽ không có ai thấy được!"

Đôi mắt háo hức của cậu lấy lòng Caleb, khóe môi hắn hơi cong lên: "Được rồi, có điều không thể quá lâu, bây giờ năng lượng vẫn chưa đầy đủ."

Lomon cao hứng thiếu chút nữa đứng bật dậy, "Không sao, tôi liếc mắt một cái là được rồi!"

Bởi vì chậm trễ một lát, hai người họ là nhóm cuối cùng quay về công ty báo cáo nhiệm vụ. Báo cáo xong Lomon đi kết toán tiền công theo thường lệ, Caleb đứng bên ngoài chờ.

Lomon vừa đi vào liền thấy đại sảnh ồn ào, một đám thợ mỏ vây quanh Billy nói gì đó, người kia thì vẫn toét miệng ngây ngô cười, vui vẻ vô cùng.

Lomon hỏi một người thợ mỏ bên cạnh: "Billy có chuyện gì thế?"

Người kia nói: "Thằng nhóc kia gặp may, đào được một tảng đá mặt trời lớn, Mark thưởng cậu ta mười nghìn điểm tín dụng."

Lomon lắp bắp kinh hãi, "Không thể nào, không phải đá mặt trời đã cạn kiệt rồi sao, sao cậu ta đào được?"

"Chứ còn gì, cho nên nói cậu ta gặp may chứ sao!"

Lúc này Mark chạy ra từ phòng làm việc, điên cuồng hét to: "Tốt quá! Tôi được thăng chức điều đi rồi! Cuối cùng cũng được rời khỏi chỗ đáng chết này rồi! Ha ha ha ha ha ha!"

Những thợ mỏ yên tĩnh trở lại, tất cả đều không ngừng hâm mộ nhìn Mark.

Lomon cũng ghen tị, chờ Mark bình tĩnh lại mới qua kết toán tiền công hôm nay.

Sau khi ra ngoài Lomon nói chuyện vừa xảy ra cho Caleb nghe, hắn nghe mà không khỏi bất ngờ.

Lomon nói: "Núi Anto không chỉ có một tảng đá mặt trời đó, chưa biết chừng ngày mai chúng ta cũng đào được một tảng."

Caleb không hé răng, như có điều ngẫm nghĩ.

Lomon ngẫm nghĩ, nhỏ giọng nói: "Ê, không phải anh định cướp tảng đá mặt trời đó đấy chứ?"

Caleb cong khóe môi, mỉm cười bất cần đời: "Phải xem tâm trạng của tôi."

Lomon nghi ngờ đánh giá hắn, "Quả nhiên anh không phải người du hành giữa các vì sao mà là tên trộm đồ đúng không?"

Một tên thợ mỏ đi qua, nghe được đôi câu vài lời, kinh ngạc nhìn hai người, "Ai là tên trộm?"

"Không có ai, cậu ấy nói linh tinh!" Caleb vội nói, kéo cổ Lomon đưa cậu đi.

Lomon vừa giãy giụa vừa nói: "Anh đừng quên chuyện buổi chiều đồng ý với tôi!"

"Không quên, buổi tối nói sau!"

...

Đêm đó chờ lão Hank ngủ say, hai người liền lén lút ra cửa.

Để tiện quan sát quá trình Yunxi biến hình, từ chạng vạng Lomon đã lấy một chiếc xe việt dã ở công ty khai thác mỏ, đỗ ở con ngõ không người qua lại. Lúc này cậu đưa Caleb đi lấy xe, lén lút rời khỏi thành phố dưới đất mà không ai biết.

Bầu trời tối đen đưa tay không thấy được năm ngón, không có sao cũng không nhìn thấy ánh đèn nào, chỉ có đèn pha xe việt dã xuyên qua màn đêm dày, rong ruổi khắp vùng đất hoang vắng.

Lomon rất hưng phấn, cứ lắc lư không ngừng theo âm nhạc trong xe, có cảm giác phấn khích như thể mình và Caleb cùng nhau làm kẻ trộm.

Caleb liếc nhìn cậu, chế giễu: "Đừng kích động thế, cẩn thận lao xuống mương."

"Hừ, tôi lái xe rất giỏi, không đâu!"

Lomon nói xong nhấn ga một cái, tốc độ xe nhanh hơn, quả thực giống như bay lên.

Sau nửa tiếng lái ra xa hơn hai trăm km, Lomon đỗ xe, "Chỗ này khá kín đáo, ở đây đi."

Caleb cùng cậu xuống xe, nhìn theo ánh đèn xe việt dã, không khỏi hít vào một hơi, "Chỗ này từng bị bom năng lượng ánh sáng tàn phá."

Trước mắt là cái hố với đường kính ước chừng hơn một nghìn mét, độ sâu đạt gần trăm mét, lớp đất trên bề mặt hố văng ra ngoài theo hình tròn.

Lomon thản nhiên đáp: "Đúng vậy, nghe nói một trăm năm trước có hai nhóm người tranh đoạt một tảng đá mặt trời nặng 500kg. Cuối cùng bên thua ôm hận nổ pháo tao không có được mày cũng đừng mơ có được, làm nổ cả mấy nghìn người và cả tảng đá kia."

Caleb nói: "Đám điên."

"Chứ sao, cho nên chết là đáng lắm, chỉ làm khổ hành tinh này. Đi xuống đi, nhanh lên cho tôi xem!"

Lomon cầm một cái đèn dã ngoại chiếu sáng, không kịp chờ đợi chạy xuống dọc theo sườn dốc.

Caleb nhanh nhẹn theo sau.

Xuống đáy hố, Caleb tháo nhẫn, ném lên không trung.

Lomon ngừng thở, mở to hai mắt, nhìn chằm chằm không chớp mắt.

"Bộp" một tiếng, chiếc nhẫn biến thành một chiếc máy nhỏ đầu tròn rơi trên mặt đất, kéo theo một cái đuôi nhỏ có giác hút.

Lomon: "..."

"Tôi không muốn xem robot quét rác!" Lomon nhất thời xù lông, "Ông anh ơi, tôi muốn xem robot chiến đấu! Robot!"

"Gấp cái gì, mọi việc đều có quá trình thích ứng."

Caleb không chút hoang mang nói, cười rất thiếu đánh, thưởng thức dáng vẻ Lomon tức điên một lát mới dùng tâm trí ra lệnh.

Lomon chưa phản ứng kịp, trước mắt "vèo" một luồng ánh sáng trắng.

"Robot quét rác" trong nháy mắt phóng to, biến thành một con robot chiến đấu màu bạc cao đến hai mươi mét, riêng chân đã cao hơn Lomon, giống như một vị thần uy nghiêm đứng sừng sững trong hố lớn.

Lomon lui hai bước, suýt chút nữa đặt mông ngồi dưới đất.