- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Phi! Tên Alpha Này Có Độc
- Chương 11: Thế nào, lợi hại không?
Phi! Tên Alpha Này Có Độc
Chương 11: Thế nào, lợi hại không?
Đến núi Anto, Lomon tiếp tục thảnh thơi ngồi chơi, để Caleb thao tác xe lấy quặng. Ban đầu Caleb hơi lạ tay, gầu không chính xác, điều chỉnh thử vài lần rồi nhanh chóng quen tay, hiệu suất càng ngày càng cao, trông giống hệt như người thợ mỏ già đã làm việc nhiều năm.
Lomon tuy rằng ghét bỏ các kiểu ngoài miệng nhưng trong lòng phải thừa nhận rằng Alpha có ưu thế bẩm sinh trên phương diện năng lực làm việc và học tập.
Ngày hôm sau, trừ nhiệm vụ tám trăm tấn, Caleb đào thêm bốn nghìn tấn, năng lượng của Yunxi đạt đến gần 13%.
Trên mặt Alpha dính một hạt bụi mà hắn cũng không biết, hắn đắc ý cong khóe môi với Lomon, "Thế nào, lợi hại không?"
Lomon "Hừ" một tiếng, coi thường: "Có gì hơn người, nếu tôi là A, một ngày tôi có thể đào sáu nghìn tấn anh tin không?"
Caleb cạn lời, "Sao cậu không nói đào được sáu mươi nghìn tấn luôn đi?"
Lomon vừa định phản bác, Caleb chợt biến sắc, "Cẩn thận!"
Ngay sau đó Caleb ôm hông Lomon, lăn một vòng tại chỗ.
Cùng lúc đó, một cái đuôi thằn lằn khổng lồ đầy vảy màu đen "vèo" một tiếng quét ngang qua, đạp mạnh vào một tảng đá pyroxen đã bị hút hết năng lượng. Ánh lửa văng khắp nơi, tảng đá cao cỡ một người bị đập tan tành, đá vụn văng tứ tung.
Đó là một con thằn lằn biến dị hình thể lớn đến độ đáng sợ, thân hình đầy khối u gần bằng xe khai thác mỏ hạng nặng, mắt đỏ giống như đèn pha làm kẻ khác run sợ. So sánh với con này, mười con thằn lằn biến dị ít ngày trước Lomon gϊếŧ chỉ như con nít.
Lomon bị Caleb ôm lăn theo sườn núi hơn mười mét mới dừng lại, lại bị hắn đè lên.
Cơ thể Caleb lớn hơn Lomon nhiều, nặng trình trịch giống ngọn núi, Lomon bị đè không thở nổi, mặt đỏ lên: "Này, anh dậy đi!"
Không đợi cậu nói xong, Caleb đã nhảy lên giữa không trung, giơ tay trái lên, nhẫn màu bạc hóa thành thanh kiếm chói mắt, chém vào con thằn lằn đuổi theo sau từ trên xuống.
Lomon không khỏi mở to hai mắt.
Con thằn lằn khổng lồ quá lớn, không tránh né kịp, bị Caleb chém một nhát lột gần nửa mõm, máu màu xanh thẫm phun ra ngoài.
"Đù má!" Lomon suýt chút nữa bị máu tanh hôi văng đầy đầu, vội vàng dùng cả tay cả chân bò sang chỗ khác.
Con thằn lằn khổng lồ bị thương nên nổi điên, đuổi theo Caleb vừa tấn công vừa cắn. Caleb tay cầm thanh kiếm né trái né phải, mấy lần khó khăn lắm mới né tránh được răng nanh đẫm máu của con thằn lằn khổng lồ.
Lomon nhìn mà hết hồn, rút dao găm trong ủng ra muốn tiến lên hỗ trợ.
Cậu vừa mới bước ra hai bước Caleb đã quát: "Cậu trốn sang chỗ khác cho tôi, đừng làm tôi vướng víu tay chân!"
"Ai vướng víu tay chân, anh đừng xem thường người ta!" Lomon giận mà không chỗ phát tiết, cậu cũng làm được!
Lúc này Caleb đang bị con thằn lằn khổng lồ làm phân tâm, nó xoay người tung cú kết thúc, quất hắn bay ra ngoài, va vào vách núi đá, rầm một cái rồi ngã xuống đất, thanh kiếm cũng văng khỏi tay rơi sang một bên, trong lúc nhất thời hắn không thể động đậy.
Con thằn lằn dùng tứ chi vọt đến trước mặt, há cái miệng đầy máu hướng về phía hắn.
Tim Lomon vọt lên cổ họng, cậu cúi đầu nhìn con dao găm chẳng to bằng cái răng của con thằn lằn, ý thức được không có tác dụng gì, đột nhiên nhớ ra một cách khác, lúc này cậu dùng tốc độ rất nhanh xông lên xe, dùng sức khởi động cần điều khiển.
Cái gầu xúc có những chiếc răng nhọn được nâng cao lên, "rầm" một tiếng nện xuống, xuyên thẳng qua mõm con thằn lằn, ghim nó xuống đất.
Lomon chưa kịp cao hứng, con thằn lằn đã đau đến độ điên cuồng vặn vẹo, sức nó lớn đáng sợ, phút chốc nó đã rút gầu lên, rung lắc toàn bộ xe.
Lomon không thể nắm lấy cần điều khiển, bị lắc lăn qua lăn lại trong xe.
Lúc này, Caleb tỉnh lại, nhặt thanh kiếm dưới đất lên, lấy đà nhảy lên một chân trước của thằn lằn, lại xoay người nhảy lên cái đầu to của nó, hai tay cầm chuôi kiếm, cắm thật mạnh vào mắt con thằn lằn.
Một tiếng gào rú, con thằn lằn run rẩy, mấy giây sau ầm ầm rơi xuống đất, mắt đảo trắng dã, chết.
Lomon choáng váng leo xuống, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn thi thể con thằn lằn, sợ nó lại đột ngột nhào đến chỗ mình.
Nhưng không, con thằn lằn khổng lồ quỳ rạp trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, nó đã chết hẳn.
Caleb lau mồ hôi, thu kiếm, nhảy xuống đầu nó, lúc chạm đất hắn nhíu mày, giơ tay ôm sườn.
Lomon vội hỏi: "Caleb, anh không sao chứ? Làm rách vết thương à?"
"Cũng may, không gãy xương." Caleb thở ra một hơi, tiếp theo tức giận nói: "Vừa nãy tôi bảo cậu trốn xa chút, sao cậu không nghe?!"
Cơn tức lại bùng lên, Lomon tranh cãi với hắn: "Tôi có tàn phế đâu, sao phải trốn? Vừa rồi nếu không có tôi, anh đã bị con quái vật này xé thành mảnh nhỏ rồi!"
"Nếu cậu không chạy đến cản trở tôi, sao tôi bị cái đuôi quật trúng?"
"Do anh phân tâm bị nó quật bay, sao trách ông đây được!"
"Đương nhiên phải trách cậu!"
"Trách anh! Do anh hết!"
Hai người lườm nhau chừng mười giây đồng hồ, cùng nhận ra cãi nhau thế này thật sự nhàm chán, cuối cùng không hẹn mà cùng ngậm miệng.
Cũng may chỉ gặp nguy hiểm, hai người không sao.
"Trời ơi, con thằn lằn biến dị này to thế!"
"Má ơi, sợ thật đấy!"
"Hai người gϊếŧ con này à? Không tin nổi mà!"
"Lomon, cậu có ổn không?!"
Mấy người thợ mỏ gần đó nghe tiếng động khác thường nên chạy tới, nhìn thấy thi thể con thằn lằn khổng lồ giống như một tòa núi nhỏ đều không khỏi sợ hãi.
Nguy hiểm qua đi, Lomon khôi phục vẻ cà lơ phất phơ ngày thường: "Không sao, cũng không phải lần đầu tiên tôi gϊếŧ con này, con hôm nay chỉ to hơn chút thôi."
Có người thở dài nói: "Đâu chỉ là to hơn chút, nó siêu to được chưa!"
Lomon hất cằm lên, "Siêu to thì sao, gặp phải ông đây chỉ có một con đường chết."
"Nhóc Lomon lợi hại!"
"Đúng đấy, nếu tôi gặp phải thì đến cả xương cốt cũng không còn!"
"Cũng may chúng ta không đến bên này, không thì xong đời rồi!"
Các thợ đào mỏ đều cảm thán.
Tuy Lomon thấy tự hào nhưng cũng không dám ưỡn ngực một mình kể công, miễn cưỡng nói: "Thật ra con thằn lằn này không dễ gϊếŧ, là tôi và Caleb cùng nhau giải quyết."
Mấy người thợ mỏ không thân với Caleb, chỉ đơn giản lên tiếng chào hỏi.
Caleb cũng không quá để bụng, hắn phải cố gắng kín tiếng, bị người khác để ý ngược lại không ổn.
Có người để ý thấy trong khe núi toàn là đá vụn không có tác dụng, không nghĩ đến phương diện khác, chỉ nói: "Lomon, bên này ít pyroxen đỏ quá, đào lên tốn nhiều sức."
Lomon thuận thế nói: "Đúng vậy, không chọn đúng chỗ, mãi mới đào được tám trăm tấn, mai tôi đào chỗ khác. Trời không còn sớm, chuẩn bị về thôi, không thì lát nữa trời sẽ tối."
"Chúng tôi đi trước đây." Mấy người thợ mỏ tự lên xe của mình rời đi.
Lomon vốn cũng định đi, lúc nhìn thấy thi thể con thằn lằn kia bỗng nhiên nảy ra một ý, cậu rút dao găm ra cạy răng nanh của nó.
Gặp được và gϊếŧ chết con thằn lằn lớn như vậy rất hiếm, dù sao cũng phải lưu chút gì đó làm kỷ niệm, sau này cũng có cái để lấy ra hoài niệm.
Thịt thằn lằn cứng như đá, Lomon tốn sức chín trâu hai hổ mới cạy được một cái răng, dao làm từ thép carbon "cách" một tiếng, gãy thành hai đoạn.
"Đúng là thứ vô dụng." Lomon tiện tay vứt chuôi dao đi, lên xe lấy chai nước rửa sạch vết máu trên chiếc răng.
Cái răng này dài chừng hơn mười cm, nặng hai ba kg, sau khi rửa sạch trông giống loại ngọc trong suốt nào đó dưới ánh mặt trời.
Caleb ghét bỏ nói: "Cậu lấy cái này làm gì?"
"Lấy về trang trí." Lomon xoay qua xoay lại thưởng thức chiến lợi phẩm của mình, "Con thằn lằn kia trông thì buồn nôn thật, nhưng anh không thấy răng nó đẹp à?"
"Không biết." Caleb dứt khoát nói, xoay người lên xe, "Đi thôi."
"Đến đây!" Lomon ôm cái răng kia hớn hở chạy đến.
...
Quay về nhà cơm nước xong, Caleb vào phòng vệ sinh tắm rửa, Lomon lấy răng thằn lằn trong balo ra đặt lên bàn xem trái xem phải, nghĩ xem liệu có cần gia công không, không thì cứ đặt như vậy có hơi lãng phí.
Lão Hank không nhìn ra là vật gì, hỏi một câu.
Lomon khua chân múa tay kể lại sinh động như thật chuyện hôm nay mình và Caleb đại chiến với thằn lằn biến dị.
Lão Hank nghe mà giật mình thảng thốt, hồi lâu mới nói: "Nguy hiểm quá, nếu ngày nào đó lại có một con nữa thì làm sao, sau này con đừng đi nữa."
Lomon thoải mái nói: "Không sao, thêm một con nữa không sao cả, con và Caleb đối phó được."
Nếu chỉ có một mình cậu thì hơi khó, hiện tại có Caleb sẽ dễ hơn.
Hôm nay khi chiến đấu với thằn lằn sở dĩ xảy ra vài lần nguy hiểm là bởi vì hai người phản ứng vội vàng, không phối hợp ăn ý, lần sau gặp phải tình huống tương tự chắc là sẽ không thế nữa.
Cậu có lòng tin với thực lực của mình, mà biểu hiện của Caleb hôm nay cũng chứng minh thực lực của hắn.
Lão Hank biết không khuyên được cậu, không tiếp tục đề tài này, ngược lại nhỏ giọng nói: "Quan hệ của con và tên Alpha kia đã tốt đến thế sao?"
Lomon sửng sốt, sau khi hiểu ra lão Hank có ý gì, mặt cậu không khỏi nóng lên, cậu thề thốt phủ nhận: "Không có, không phải như chú nghĩ! Anh ta đánh nhau cũng khá, hôm nay chúng con coi như là cùng nhau kề vai chiến đấu, làm bạn bè bình thường cũng được mà!"
Lão Hank nửa tin nửa ngờ: "Thật à?"
Lomon tỏ vẻ chính trực: "Thật ạ!"
Lão Hank gật đầu, "Ừ, tự con biết là tốt rồi."
Cửa phòng vệ sinh mở, Caleb lau mái tóc còn ướt đi ra, thuận miệng hỏi: "Hai người đang nói gì vậy?"
"Không có gì!" Lomon vội nhảy dựng lên khỏi ghế, "Tôi đi tắm!"
Nhìn bóng dáng cậu vội vàng chạy vào phòng vệ sinh, lão Hank cúi đầu thở dài một hơi.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Phi! Tên Alpha Này Có Độc
- Chương 11: Thế nào, lợi hại không?