Chương 10.1: Chân cậu thối

Hôm nay bão cát ngừng, gió cũng nhỏ đi nhiều, đoàn xe thuận lợi đến núi Anto, sau đó theo thiết bị điều hướng đã định vị sẵn, họ tản ra theo các mạch quặng mà lúc trước Lomon thăm dò được, chia nhau khai thác mỏ.

Xe những thợ đào mỏ này lái đến đều là xe khai thác mỏ hạng nặng đa chức năng của công ty khai thác mỏ Diệu Tinh, bình thường có thể đào bới, bốc xếp và vận chuyển vân vân, cái này cũng tiện cho Lomon lợi dụng sơ hở.

Công ty khai thác mỏ Diệu Tinh không phái người giám sát đến, bởi vì pyroxen đỏ chỉ có tinh chế mới làm ra năng lượng để sử dụng, cần dùng dụng cụ cao cấp để làm, những thợ đào mỏ này không thể có, cho dù trộm về nhà cũng không có.

Lomon vòng qua nửa ngọn núi, lái xe đến một khe núi ẩn khuất mới dừng lại, những ngón tay gầy gò trắng nõn bấm vào bảng điều khiển trung tâm. Một chiếc bệ phóng giống đại bác nhô ra từ đầu xe, bắn ra một chùm sóng xung kích siêu tần, cắt một vòng tròn có đường kính mười mét trên bức tường đá cách đó hơn mười mét.

Mấy giây sau, trong tiếng ầm ầm, đá vụn bay tán loạn, bụi mù nổi lên bốn phía, lớp đá bên ngoài sụp xuống, lộ ra pyroxen đỏ lóe sáng.

Caleb vuốt chiếc nhẫn bên tay trái, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Lomon vội lái xe đến gần, thành thạo đẩy cần điều khiển, xe nâng chiếc gầu khổng lồ lên đập mạnh vào khe núi, bào xuống khối lớn pyroxen đỏ.

Caleb đẩy cửa xe ra nhảy xuống, Lomon vội vàng xuống xe theo, muốn nhìn xem hắn định bổ sung năng lượng cho Yunxi thế nào.

Caleb rút nhẫn ra, ném lên không trung, chiếc nhẫn lóe lên mấy luồng sáng, lúc rơi xuống đất các phân tử tan rã rồi hợp lại, biến thành một thiết bị hình bán cầu có kích thước bằng máy chủ máy tính quang học, trên thân máy có sợi chỉ, ở cuối là chiếc cốc hút cỡ bàn tay.

Lomon hiếu kỳ hỏi: "Ủa, đây là cái gì? Robot quét rác à?"

Caleb lười trả lời, suy nghĩ một chút, hộp năng lượng trượt đến cạnh một tảng đá pyroxen đỏ năm sáu trăm kg, nâng cốc hút lên "bụp" một tiếng hút khoáng thạch.

Một tiếng "xèo" vang lên, tảng đá pyroxen phai màu nhanh chóng, mấy giây sau ánh sáng đỏ tan hết, biến thành một tảng đá bình thường xám xịt.

Bảng hiện thị trên hộp năng lượng lóe lên, con số từ 1% lên 1.001%.

Lomon trợn mắt há hốc miệng, "Oa thần kỳ vậy à, hút sạch thật đấy!"

Tiên tiến và tiện lợi hơn nhiều so với máy lọc năng lượng của công ty khai thác mỏ!

Kế tiếp hộp năng lượng vòng quanh đống pyroxen đỏ, chỉ sau mười phút mấy chục tấn khoáng thạch biến thành một đống phế liệu vô dụng, con số trên hộp năng lượng giờ là 1.035%.

Caleb cau mày nói: "Vẫn còn thiếu nhiều, lấy tiếp."

"Má chứ, cái này đúng là hố sâu không đáy." Lomon than thở, "Có điều khoáng thạch không thể cho anh dùng hết, tôi vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, ít nhất phải lấy tám trăm tấn mới được, không thì sẽ bị trừ tiền công, người ở công ty cũng sẽ nghi ngờ."

Caleb đành nói: "Vậy được, cậu lấy tám trăm tấn trước đi, còn lại cho tôi."

Lomon lên xe tiếp tục khai thác, suốt cả ngày không ngơi nghỉ.

Bởi vì tải trọng lớn nhất của xe khai thác mỏ chỉ có bốn trăm tấn nên buổi trưa cậu phải về công ty khai thác mỏ đổ hàng rồi lại vội vàng quay về núi Anto.

Cứ thế vất vả làm việc một ngày, trừ nhiệm vụ tám trăm tấn, Lomon ước lượng đào nhiều hơn ba nghìn tấn khoáng thạch. Cuối cùng con số trên hộp năng lượng đã nhiều hơn chút, lên tới 6%.

Caleb lắc đầu, theo tiến độ này còn phải mười ngày nửa tháng Yunxi mới hoàn thành bổ sung năng lượng, quá chậm.

"Không được, hôm nay chỉ lấy được thế thôi." Lomon đặt mông ngồi xuống tảng đá, eo mỏi lưng đau thở hổn hển, "Mệt chết đi được."

Caleb thấy cậu đầu đầy mồ hôi, lòng cũng có chút băn khoăn, đưa chai nước cho cậu, "Ngày mai cậu nghỉ ngơi đi, tôi đến lấy."

Coi như người này còn chút lương tâm. Lomon vừa uống nước vừa kinh ngạc nói: "Anh biết điều khiển xe khai thác mỏ?"

Caleb thản nhiên nói: "Trước kia chưa từng lái nhưng xem cậu lái là biết, rất dễ."

"Phụt-" Lomon phun một ngụm nước, "Anh biết thì sao không giúp tôi, để tôi làm việc kiệt sức cả ngày!"

Caleb hơi nhướng mày: "Ai biết thể lực cậu kém thế đâu, lái xe đã mệt vậy."

Lomon thiếu chút nữa tức chết.

Người này quá đáng ghét!

Quả nhiên Alpha là sinh vật đáng ghét nhất trên thế giới này!