Chương 9.1: Chúc hai người hạnh phúc

Lomon còn muốn nói gì đó, lại cảm thấy mũi nóng ngứa lên, hình như có cái gì đó sắp chảy ra.

Má chứ, không thể nào! Alpha này đúng là có độc!

Lomon vội bịt mũi, loạn xạ đeo dép lê, vội vàng kéo cửa ra đi ra ngoài, "Tôi đi ra xem bão cát ngừng chưa!"

Caleb thấy lạ vì hành động đột ngộ của Lomon, bên ngoài vẫn có tiếng gió rít gào, hiển nhiên bão cát vẫn chưa ngừng.

Cúi đầu nhìn chiếc lều ở dưới thân, hắn không khỏi đau đầu, tuy rằng cương cứng buổi sáng là hiện tượng sinh lý bình thường, nhưng hôm nay cứng quá, cứng đến độ làm hắn khó chịu.

Khí hậu hành tinh rác này quả nhiên không tốt, khả năng tự chủ mà hắn luôn tự hào đã giảm xuống, thế mà lại có phản ứng với một Beta.

Cho dù Beta này coi như có mấy phần sắc đẹp, phản ứng này cũng không nên xuất hiện.

Caleb lý trí cảnh tỉnh mình, sau đó vào phòng rửa mặt tắm nước lạnh.

...

Tất nhiên Lomon biết bão cát chưa dừng, chỉ kiếm cớ đi ra ngoài hít thở không khí, không thì nếu chảy máu mũi trước mặt Caleb, thanh danh đời này của cậu sẽ bị phá hủy.

Cậu ra ngoài đi dạo hồi lâu, đoán chắc lão Hank đã dậy, lúc này mới chậm rãi đi về.

Về đến nhà quả nhiên lão Hank đã dậy, Caleb cũng mặc quần áo rồi, Lomon làm như không có việc gì: "Hôm nay không được, bão cát lớn quá không đi nổi, vẫn phải chờ thêm."

Caleb khẽ gật đầu, "Đã biết."

Kết quả hôm sau không thể ra ngoài, ngày thứ ba cũng không, ngày thứ tư vẫn không.

Trận bão cát này đặc biệt nghiêm trọng, diện tích tàn phá cũng rất lớn, gần như quét ngang nửa hành tinh rác, công ty khai thác mỏ Diệu Tinh không thể không tạm ngừng hoạt động.

Lomon không có việc gì làm, cả ngày đi lại ở thành phố dưới lòng đất.

Lão Hank ngày ngày vẫn đến câu lạc bộ, chẳng qua sau lần trước đánh nhau với Billy là không uống rượu nữa, chỉ gọi chút đồ uống. Thời gian ông ra ngoài cũng không lâu, chỉ ngồi một lát rồi về nhà, cảnh giác chú ý nhất cử nhất động của Caleb.

Caleb không đi đâu, từ sáng sớm đến tối đều ở trong phòng nghỉ ngơi, thoải mái nên ăn thì ăn nên ngủ thì ngủ. Vết thương trên người hắn chóng khỏi, ba ngày sau vết thương ở sườn đã kết vảy, cơ bản không ảnh hưởng đến cử động.

Đến ngày thứ năm, bão cát ngừng. Caleb chờ sốt ruột, cần mau chóng bổ sung năng lượng cho Yunxi, Lomon sảng khoái đồng ý.

Mấy ngày nay ở chung nhà với Caleb làm Lomon rất mất tự nhiên. Vốn trước kia lúc này cậu đều ở nhà ngủ ngon, nhưng bây giờ thêm một tên Alpha động một cái là làm cậu phải chảy máu mũi, cậu không thể thảnh thơi như vậy được. Cho nên cậu cũng ngóng trông bão cát tan sớm chút, ước gì hoàn thành giao dịch sớm chút, làm cho Alpha này đi xa sớm chút.

Lomon đưa Caleb đến công ty khai thác mỏ Diệu Tinh, bảo hắn ở ngoài chờ, mình thì vào phòng làm việc của Mark, chủ động xin tham gia hoạt động khai thác lộ thiên ở núi Anto.

Mark nghe mà ngạc nhiên, "Không phải cậu luôn coi thường loại công việc này sao, sao hôm nay chủ động thế?"

Lomon thờ ơ nói: "Không được à, mỏ quặng ở núi Anto là tôi kiếm được."

"Được, được chứ, giống như phá thân trinh nữ, hiểu được." Mark đáng khinh nháy mắt với cậu, "Có điều tiền công một ngày chỉ có một trăm điểm thôi."

"Đào chết anh, cũng may tôi không dựa vào nghề này." Lomon ghét bỏ nói, sau đó như là chợt nhớ ra điều gì, "Đúng rồi, lát nữa tôi muốn dẫn một người bạn thân đi cùng."

Mark vừa cấp quyền hạn cho cậu vừa thuận miệng hỏi: "Ai thế?"

Lomon nói qua loa: "Người bạn mới quen mấy hôm trước, là một người cao to, trước kia chưa từng làm thợ mỏ, bây giờ muốn đổi nghề, tôi cho anh ấy trải nghiệm chút."

"Được rồi, nể mặt cậu, đừng phạm sai lầm." Mark không nói cần gọi người đến xem qua, đưa cho Lomon thẻ làm việc tạm thời, "Một ngày tính cho anh ta 70 điểm."

"Cảm ơn honey."

Lomon nhận thẻ, hôn gió Mark một cái, sau đó đi ra phòng điều hành.

Mark thoáng chốc mềm nhũn người, bút điện tử trên tay lạch cạch một tiếng rơi xuống đất.

Caleb ở góc tường ngoài phòng điều hành thấy cảnh này, khóe mắt không khỏi co giật, là một Beta mà làm thế cứ sai sai.

"Xong rồi, đi!"

Lomon cầm thẻ hớn hở đi ra, Caleb lại không tỏ vẻ gì là cao hứng, lúc nhận thẻ làm việc tạm thời thậm chí biểu cảm có chút ghét bỏ, khiến cho Lomon không rõ vì sao.