Chương 7.2

Phát hiện Caleb nhíu mày nhìn sang, Lomon vội vàng dời mắt, nhét thực phẩm dinh dưỡng vào miệng.

"Người được đề cử số năm, Hoàng Thái tử điện hạ Arthur C Augustus tôn quý của chúng ta, 22 tuổi, năm trước vừa tốt nghiệp Học viện Quân sự thứ nhất đế quốc với thành tích ưu tú, tin tức cá nhân còn lại không rõ... Xin lỗi, về vị điện hạ này tư liệu chúng tôi có được rất có hạn, bởi vì từ nhỏ ngài ấy đã không thích máy ảnh, không lộ diện ở trường hợp công khai, ngay cả trong lúc đi học trường quân sự cũng dùng tên giả. Mà hoàng thất vì sự an toàn của Hoàng Thái Tử cũng sẽ không lộ ra hành tung của ngài ấy với bên ngoài, cho nên người ngoài rất khó chụp được bóng dáng của ngài ấy.

Nhưng từ tấm hình mà paparazzi chụp được mười mấy năm trước để suy đoán, sau khi lớn lên Hoàng Thái tử của chúng ta cũng không thể kém được. A, bé điện hạ Arthur quá đáng yêu, nếu tôi có thể sinh ra con trai như vậy thì tốt quá!"

Một bức ảnh hiện lên ở góc màn hình, một bé trai tóc vàng xoăn khoảng ba tuổi đang mông trần ngồi trong bồn tắm, khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, nghiêm túc nghiên cứu đồ chơi robot trong tay.

Nữ MC xinh đẹp ôm ngực, cười đến là từ ái.

Caleb: "..."

Lomon: "Oa! Đáng yêu quá!"

Lão Hank thiên vị: "Lúc bé con đáng yêu hơn cậu ta."

"Ha ha ha đương nhiên rồi!" Lomon không hề khiêm tốn, tiếp theo tò mò hỏi: "Vì sao Hoàng thất lại để ý đến vấn đề an toàn của Hoàng Thái tử đến thế?"

Lão Hank nhún vai nói: "Bởi vì gia tộc Augustus khó sinh, tám đời con độc đinh, xảy ra chuyện sẽ tuyệt hậu. Hoàng thất giữ bí mật để tránh Hoàng Thái tử thuở thiếu thời bị bắt cóc hoặc là ám sát, khi ngài ấy lớn dần đến lúc đủ mạnh mẽ mới xuất hiện trước công chúng."

Lomon tỉnh ngộ, "Thì ra là thế! Vậy làm Hoàng Thái tử cũng chẳng phải chuyện gì tốt, mỗi ngày sống lo lắng đề phòng, mặt cũng không dám lộ, còn không bằng làm dân thường."

"Đúng vậy đấy."

Giới thiệu xong năm người được đề cử, nữ MC nói: "Quý vị xem chương trình cảm thấy quý ông nào hấp dẫn nhất? Xin mời quý vị vào trang kế tiếp bình chọn cho người mà quý vị thích, kết quả bình chọn sẽ được công bố vào cùng giờ này ngày mai!"

Lomon hào hứng ấn vào logo bình chọn, cho Hoàng Thái tử điện hạ cởi truồng một vote. Hình ảnh thay đổi, hiển thị tiến triển bình chọn mới nhất, số lượt bình chọn của bốn ứng cử viên rất sát sao, không chênh lệch là bao, mà Hoàng Thái tử điện hạ thần bí chỉ nhờ vào bức ảnh lúc tắm hồi còn nhỏ lại được nhiều lượt bình chọn nhất, trước mắt tạm thời đứng đầu.

Lomon thấy vui, cười mãi.

Sau chương trình đế quốc viu viu viu lại là quảng cáo, hình ảnh nhiễu nghiêm trọng hơn, không thể xem tiếp, lão Hank đành tắt máy tính.

Lomon nhàm chán nghịch dao, lưỡi dao sắc bén chạy nhảy giữa những ngón tay gầy gò trắng nõn, cậu thuận miệng nói: "Tôi thấy đám Alpha tinh anh của đế quốc chẳng phải thứ gì tốt, xứng đáng cả đời độc thân."

Caleb không có biểu cảm gì, hỏi: "Vì sao?"

Lomon cau mũi nói: "Bọn họ không ai bì nổi, giống như lên trời xuống đất không gì không làm được, tôi khinh! Cái gì mà tướng quân nghị viên Hoàng Thái tử chứ, hành tinh rác này bị đám "tài giỏi" mắt mọc trên đầu này phá hoại rồi vứt bỏ đấy thôi. Bây giờ hành tinh rác còn hàng chục nghìn người, chẳng lẽ không tính là người đế quốc sao? Chi bằng chúng tôi gia nhập vào cái gì mà đảng đồng minh tự do đi, chưa biết chừng sống tốt hơn chút."

Caleb nhíu mày, nghiêm nghị nói: "Phàm là con dân đế quốc, quốc gia sẽ không bỏ mặc. Có điều lãnh thổ quá rộng, người dân phân tán nhiều nơi, có đôi khi sẽ sơ suất không thể quan tâm đầy đủ. Nhưng đây chỉ là tạm thời, sớm hay muộn có một ngày ánh sáng của đế quốc sẽ chiếu rọi đến mỗi một góc của hệ hành tinh Thiên Diêu. Đảng tự do phô trương rùm beng tự do dân chủ chỉ là dùng câu từ hoa mỹ đi lừa gạt người mà thôi. Trên thực tế bọn chúng tàn nhẫn cực đoan, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, là cá mè một lứa với lũ cướp ngân hà."

Lomon khoa trương vỗ tay cười nói: "Ai da, tuyệt quá! Sao anh biết rõ thế, nói có đầu có đuôi luôn? Anh là Hoàng Thái tử đế quốc hay là người lãnh đạo đảng tự do thế?"

"..." trong mắt Caleb lóe lên một tia mất tự nhiên, "Tôi chỉ là một công dân đế quốc bình thường."

Lomon không coi ra gì, khẽ nhún vai: "Hừ, nói một tràng dài vô nghĩa."

Sắc mặt Caleb có chút khó coi, hắn muốn tiếp tục phản bác, dừng một chút lại không nói gì, nhịn xuống.