Chương 6.1: Làm ấm giường à? Tôi cũng được!

Hai tiếng sau, Lomon an toàn về thành phố dưới đất.

Cậu đỗ xe việt dã vào gara công ty, để Caleb vẫn đang mê man bất tỉnh ở lại trên xe, tự mình đi đến phòng điều hành báo cáo nhiệm vụ.

Mark vừa thấy hàng mẫu pyroxen đỏ liền vỗ mạnh đùi một cái, nhìn số liệu Lomon thăm dò được lại cười híp mắt, giang hai cánh tay muốn ôm cậu, "Oa, Lomon, cậu đúng là một tiểu thiên sứ, anh đúng là yêu cậu chết mất!"

Lomon nghiêng người tránh làm cho hắn ta ôm phải khoảng không, "Đừng nói nhảm, nếu anh thật sự yêu tôi thì thêm tiền công cho tôi. Tôi ở bên kia bị một ổ thằn lằn biến dị tấn công, thiếu chút nữa không quay về được."

Mark cười ha hả nói: "Cậu không mất sợi tóc nào còn gì, biết ngay cậu làm được! Về phần thêm tiền công thì cũng không phải anh nói là được, phải báo cáo lên tổng bộ công ty ở hành tinh Gaia mới được, có được thêm hay không cũng không biết, để anh hỏi giúp cậu."

Ha ha, biết ngay là thế, vậy tôi sẽ lấy năm mươi nghìn tấn pyroxen. Lomon lười tiếp tục vô nghĩa, chờ Mark chuyển hai nghìn điểm tín dụng là đi luôn.

Trở lại ga ra, Lomon phát hiện trong buồng lái xe việt dã trống không, hốt hoảng, Caleb đâu, chạy rồi à?

Ngay sau đó, sau một cây cột đá bên trái vang lên tiếng vang rất nhỏ.

Tên nào nhàm chán lại muốn đánh lén. Lomon thấy phiền, không quay đầu lại, nhấc chân đá ra sau một cái.

... Không trúng.

Caleb túm lấy cẳng chân gầy của cậu, đi ra từ sau bóng tối cột đá, đầu đội sẵn mũ lưỡi trai của cậu.

Lomon không được tự nhiên dang rộng hai chân, căm tức nói: "Anh trốn ở chỗ này làm gì? Buông ra!"

Trước kia cậu chưa từng trượt tay, ờm, trượt chân, vừa rồi tưởng người trốn sau cột là thợ mỏ bình thường, nhất thời sơ ý Caleb, không thì đã không bị hắn túm chân!

Caleb buông lỏng tay, hỏi một đằng đáp một nẻo: "Không được nói chuyện Yunxi cho bất cứ ai."

"Biết rồi, không cần anh nhắc." Lomon tức giận nói, một khi bại lộ thứ máy móc công nghệ cao này sẽ tạo nên chấn động cực lớn ở hành tinh rác.

Cậu liếc nhìn Caleb một cái, quay người lên xe cầm chăn xuống dưới ném lên người hắn, "Khoác cái này vào, không thì bộ dáng như quỷ của anh sẽ dọa sợ người khác."

Caleb làm theo lời cậu, quấn chăn che khuất vết máu cùng vết thương khắp người, kéo thấp vành mũ, theo cậu cùng ra gara.

Lúc quay về khu B03, dọc theo đường đi gặp phải mấy nhân viên tạp vụ vừa mới tan tầm, ai nấy đều nhiệt tình chào hỏi Lomon.

Có người để ý đến một người đàn ông vóc dáng cao lớn theo sau Lomon, hỏi cậu: "Người cao to này là ai thế, hình như trước giờ chưa từng gặp."

Lomon thuận miệng nói: "Nhặt được trong đống rác."

Người nọ cợt nhả nói: "Nhặt về làm gì, làm ấm giường à? Tôi cũng được! Tuy chưa chắc to hơn người này, nhưng kỹ thuật của tôi rất tốt, cậu có muốn thử chút không?"

"Thử cái đm!"

Thấy Lomon xắn tay áo muốn đánh, người nọ chạy vội như thỏ.

Lomon tức giận giơ ngón giữa, cho nên mới nói cậu ghét nhất ngoại hình của mình, nếu có thể cao to cường tráng tràn ngập khí khái đàn ông giống người sau lưng thì tốt rồi.

Dọc theo đường đi Caleb không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau Lomon. Bị trêu chọc hắn cũng không có phản ứng gì mà lẳng lặng quan sát hoàn cảnh xung quanh dưới vành mũ.

Xuyên qua vài khu dân cư ồn ào chật hẹp, Lomon đứng lại trước một cánh cửa sắt gãy.

Caleb nhỏ giọng hỏi: "Nhà cậu có ai?"

"Chỉ có lão Hank, ông ấy nuôi lớn tôi. Anh yên tâm, ông ấy không phải người lắm mồm." Lomon nói xong vỗ ván cửa hai cái.

Giọng lão Hank hùng hổ vọng ra: "Đồ mất dạy, lại chạy đi đâu, về muộn thế."

Nghe giọng sang sảng này xem ra đã tỉnh rượu hẳn rồi.

Lomon cười chửi nói: "Lão già chết bầm, con đi ra ngoài làm việc, hôm nay kiếm được hai nghìn điểm đấy."

"Vậy à, thế còn được."

Lão Hank mở cửa, Lomon vào phòng, Caleb đi vào theo, sau đó mệt mỏi thở ra một hơi, đánh giá đồ đạc đơn điệu trong phòng.

Lão Hank nhìn mà lắp bắp kinh hãi, "Lomon, người này là ai?"

"Anh ta tên là Caleb, là một người du hành giữa các vì sao, con nhặt được lúc làm việc buổi chiều." Lomon nói xong không tim không phổi bật cười, "Nhắc đến cũng trùng hợp, gần giống lúc trước chú nhặt được con."

Lão Hank không cười, sắc mặt ngược lại có chút khó coi, tiến lên chỉ ra ngoài cửa, cứng rắn nói với Caleb: "Cậu đi ra ngoài, nhà chúng tôi không chào đón cậu."

Caleb không nhúc nhích, hơi nheo mắt.

Lão Hank tuy tính tình không được tốt, nhưng lúc không uống rượu bình thường sẽ không làm khó ai, huống chi là một người xa lạ vừa mới gặp, Lomon kinh ngạc nói: "Làm sao thế? Anh ta gặp sự cố mới rơi xuống đây, tạm thời không có chỗ đặt chân, con đã đồng ý để cho anh ta tạm thời ở lại nhà chúng ta."

Lão Hank hạ giọng, vội la lên: "Người đó là Alpha, con không biết sao?!"

Trên hành tinh rác đã có hơn nửa thế kỷ không xuất hiện Alpha nhưng trước đây lão Hank từng gặp không ít, rất ấn tượng với họ.