Chương 43: Sổ đen (1)

Lâm Dữu trở mình.

Cô có thể cảm nhận được bản thân vẫn đang nằm trên tấm nệm mềm mại, phải nói rằng, sau một hồi bôn ba mệt mỏi, được ngủ một giấc thật ngon vẫn rất sảng khoái. Mắt cô lim dim, thỉnh thoảng có một hai tia sáng yếu ớt lọt vào.

— Vấn đề nằm ở đây.

Cô nhớ lúc đi ngủ đã gần nửa đêm, hoặc là mọi chuyện yên bình, mình ngủ một giấc ngon lành đến sáng, hoặc là...

Dù sao thì cô cũng không cho rằng Freddy lại tốt bụng đến mức tha cho người ta một mạng.

Mà hoàn toàn ngược lại, gã này xảo quyệt gian trá, lại còn hay thích diễn mấy trò "mày tưởng mày phản sát thành công rồi à, nào ngờ bố mày mới là cao tay hơn" trước mặt nạn nhân, là một kẻ biếи ŧɦái có sở thích ác độc.

Lâm Dữu từ từ mở mắt.

Trước mắt vẫn là căn phòng khách sạn được bài trí y như trước lúc ngủ, trong phòng vô cùng yên tĩnh, cho đến khi cô ngồi bên giường cài xong quai giày boot cũng không có bất kỳ tiếng động nào do người khác tạo ra, yên bình đến mức khiến cô thật sự tưởng rằng bài hát thiếu nhi nghe được trong máy ghi âm chiều hôm qua chỉ là một giấc mơ.

...Không lẽ thật sự không đến tìm mình?

Lâm Dữu thầm nghĩ, không khỏi lo lắng liệu có ai đó sau khi không cẩn thận ngủ thϊếp đi đã bị Freddy ra tay độc ác hay không, cô sải bước chạy đến bên cửa, hít sâu một hơi, vặn tay nắm cửa định ra hành lang gõ cửa từng phòng xem tình hình đồng đội—

Hơi nước ập vào mặt xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu, hun đến mức cô theo phản xạ lùi lại một bước.

Tuy nhiên, lần này bước vào không còn là căn phòng khách chật hẹp đó nữa, hay nói đúng hơn, căn bản không có đường lui để đi.

Dưới chân là mặt sàn được ghép từ những tấm sắt, hai bên lan can là những lò hơi và máy bơm lớn nhỏ, hơi nước phun ra nóng bỏng đến mức khiến những đường ống và van cổng chằng chịt cũng trở nên mơ hồ.

Lâm Dữu xua đi mùi khói than khó ngửi, chợt nhận ra đây là đâu.

— Phòng lò hơi nơi Freddy bị các bậc phụ huynh thiêu sống.

"Hey, chào mừng đến với thế giới của ta."

Giọng nói đó trơn tru pha lẫn một tia khàn khàn, Lâm Dữu đột ngột quay đầu lại.

Trong làn hơi nước mịt mù, gã sát nhân trong mơ khét tiếng đứng cách đó vài mét, khuôn mặt bị lửa thiêu thành màu nâu đỏ, quăn queo như những con giun đang cuộn vào nhau trông vô cùng đáng sợ. Ông ta đứng ngược sáng, giang hai tay ra, ra vẻ tháo chiếc mũ phớt sẫm màu trên đầu xuống, thực hiện một nghi thức chào hỏi vô cùng lố bịch.

"Cảm giác trở thành con mồi đầu tiên trong hành động lần này của Freddy thế nào?" Ông ta vung chiếc găng tay đã được cải tạo, cái miệng đầy sẹo nhếch lên một vòng cung không nhỏ: "Để tôi phỏng vấn một chút, cô em, tên cô là gì nhỉ, ồ đúng rồi, Lâm Dữu?"