Quan Sở Sở giơ mấy bản photocopy lên.
"Vụ án gϊếŧ người chắc là do Freddy ra tay rồi," Lâm Dữu nghé đầu qua xem: "Người mất tích là người lớn hay trẻ em?"
"Người lớn và trẻ em đều có, việc này có vấn đề gì sao?"
Lâm Dữu lắc đầu, cô chỉ muốn dựa vào đó để đoán xem có thể là "ai đó" mà cô biết hay không.
Trời dần tối, họ trở về khách sạn nhỏ trước khi màn đêm buông xuống. Lần này ông chủ không ra ngoài uống rượu, mà ngồi sau quầy, lúc thấy họ về lập tức đặt chùm chìa khóa có gắn thẻ số lên bàn.
"Đây, không phải các cháu muốn đổi phòng sao?" Ông ta bĩu môi: "Hai phòng này liền kề với hai phòng dưới lầu, chìa khóa cũ đưa lại cho tôi là được."
Lâm Dữu cười tươi cảm ơn ông chủ, rồi quay sang cùng đồng đội bàn bạc việc phân chia phòng.
"Tôi vẫn ở phòng 105 trước đó," cô nói: "Hai chiếc chìa khóa này cho hai người, Sở Sở nếu muốn đổi thì cũng bàn bạc một chút nhé? Sau đó đợi ăn tối xong, nhân lúc còn thời gian thì chợp mắt một lát."
Quan Sở Sở mặt đầy lo lắng.
"Sau đó là phải cố gắng không ngủ đúng không?"
"Suỵt." Lâm Dữu kéo họ tránh xa ông chủ: "Các người thì đúng, tôi thì không."
...???
"Nếu Freddy thật sự muốn ra tay với chúng ta, lại còn có những kẻ khác đang lăm le, cứ cố gắng không ngủ cũng không phải là cách." Lâm Dữu cười nói: "Đừng để chưa qua hai ngày đã bị phán là đột tử."
Cứ nhìn cái cách ác ý để họ đối mặt với Freddy trong tình trạng này là biết, cô không hề nghi ngờ "màn đen", con mắt khổng lồ đó sẽ làm vậy.
"Cho nên phải có người đi gặp ông ta một phen, tôi xin tự đề cử mình vậy."
Tuy biết rõ lời cô nói có lý, hai người kia vẫn lo lắng nhìn cô: "Không có vấn đề gì chứ?"
"Hai người giúp tôi để ý động tĩnh một chút nhé." Lâm Dữu trầm ngâm hai giây: "Lỡ có chuyện gì thì mau đến đánh thức tôi dậy, dù sao chỉ cần tỉnh táo là có thể tránh được tấn công rồi."
Cảnh Thanh Hà vẫn không yên tâm: "Nhưng nếu chúng tôi cũng thật sự không chịu nổi mà ngủ thϊếp đi thì sao..."
"Vậy thì..."
Cô ghé vào tai hai người họ thì thầm vài câu, mắt Cảnh Thanh Hà sáng lên, ánh mắt nhìn Lâm Dữu bất giác nảy sinh một luồng khâm phục.
...Đúng rồi! Sao cậu ta không nghĩ ra chứ!
"Nếu không ai có ý kiến gì khác," Lâm Dữu chốt hạ: "Bước tiếp theo cứ làm vậy đi."
…
Kim giây của đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp.
Thời gian chính thức bắt đầu ngày càng gần.
Cảnh Thanh Hà đã đổi phòng đang ngồi trước bàn học, ngơ ngác nhìn cây kéo và bình cà phê rỗng trước mặt.