Chương 25

[Tên gọi:Hanako-san]

[Mã số thẻ:004]

[Cấp bậc:R]

[Ghi chú:Nguyên là Hanako trong nhà vệ sinh. Một trong những ác linh truyền thống của trường học Nhật Bản, vì bị gϊếŧ trong nhà vệ sinh nên sẽ tìm mọi cách ám lấy những kẻ dám đến tìm cô và sát hại họ một cách tàn nhẫn. Hanako-san này rõ ràng thực lực không tồi nhưng lại quá mức thận trọng, hơn nữa lại ngây thơ đến không ngờ, rất dễ tin lời người khác. Cuộc sống hikikomori(*) mà không có điện thoại và máy tính sẽ mất đi linh hồn, đã chán ngấy những ngày tháng bị nhốt trong nhà vệ sinh, thế giới rộng lớn như vậy, cô ta muốn đi xem.]

(*) Hikikomori là hiện tượng những người tự giam mình trong căn phòng tối, sống ăn bám, ký sinh vào người khác.

Nyarlathotep ung dung bước tới, dường như còn muốn nghé đầu xem mặt thẻ.

"Nói mới nhớ," Duke nói: "Người đó liệu có còn ở đây không—"

Cũng chính vào lúc này, họ đồng thời nghe thấy tiếng động ngoài cửa.

Ngay sau tiếng "rầm" của cánh cửa bị đóng sầm lại là tiếng chìa khóa tra vào ổ. Lâm Dữu đột ngột quay phắt lại, thứ cô nhìn thấy là cánh cửa nhà vệ sinh đã bị khóa chặt.

Có kẻ ở bên ngoài!

Gã vừa lấy chìa khóa khóa cửa đã co giò bỏ chạy. Duke chỉ cần ba bước đã lao tới, giật mạnh hai lần không mở được, không khỏi "chậc" một tiếng.

Nhưng muốn dùng cách này để khống chế họ thì thực sự là suy nghĩ quá đơn giản.

Anh ta không chút do dự rút súng ra, nòng súng nhắm thẳng vào vị trí tay nắm cửa, dứt khoát bóp cò.

Với một mục tiêu gần như vậy, đương nhiên không có khả năng bắn trượt. Duke tung một cú đá, cánh cửa gỗ bật mở. Anh ta thò nửa người ra ngoài, nhưng chỉ kịp nhìn thấy một bóng người vụt qua ở góc rẽ cuối hành lang.

"Đứng lại!" anh ta hét lên.

Đối phương đương nhiên không thể nghe lời anh ta, Duke không nghĩ ngợi gì mà đuổi theo. Lâm Dữu cũng lao ra khỏi cánh cửa đã bị phá hỏng, trên đường đi còn tranh thủ liếc nhìn sách tranh của mình, quả nhiên vẫn thấy một màu xám xịt.

Cô thầm chửi một tiếng, ngẩng đầu lên đã thấy Duke lao thẳng vào phòng học đa phương tiện đang mở toang cửa.

Trong phòng học không bật đèn.

Bàn ghế từ sớm đã bị dồn sang một bên, chừa ra một khoảng trống lớn ở giữa.

Gã đàn ông đó đang đứng ở đấy.

Hắn ta tay cầm một ngọn đuốc, ánh lửa rực rỡ chiếu sáng khung cảnh xung quanh.

"Không ngờ lại dụ được các ngươi đến thật," nghe thấy động tĩnh sau lưng, hắn ta quay người lại: "Còn đuổi theo khá nhanh đấy."

Đáp lại hắn ta là họng súng đen ngòm. Nhìn thấy khẩu súng lục, sắc mặt gã đàn ông hơi sững lại, nhưng ngay sau đó lại cười một cách bất cần.

"Ngươi muốn nổ súng cũng được," hắn ta nói: "nhưng không bằng xem thử dưới chân ta là gì đã."

Duke bất giác cúi đầu.

Trên sàn nhà rõ ràng là một vòng tròn được vẽ sẵn, hoa văn phức tạp, nhưng lại mang đến một cảm giác bất an mãnh liệt.

"Pháp trận" …trong đầu anh ta bất giác hiện lên từ này.

Ánh mắt Nyarlathotep lóe lên, Duke cũng đã hiểu ra, nghĩ lại lời của đồng đội lúc trước, thân phận tín đồ tà giáo của kẻ trước mắt gần như đã rõ như ban ngày. Anh ta bất giác quay đầu, muốn tìm bóng dáng của Lâm Dữu.

...Chị đại đâu rồi?!

"Chỉ cần tôi còn cầm ngọn đuốc này trong tay," anh ta vội vàng quay lại, nhưng gã đàn ông không nhận thấy điều gì khác thường: "Dù cho ngươi bây giờ có nổ súng, hay là muốn cố gắng ngăn cản tôi, tôi cũng có thể trực tiếp phát động pháp thuật."