Chương 24

Rõ ràng đã chết rồi, nhưng Hanako lại cảm thấy sau lưng mình vã ra một tầng mồ hôi lạnh… cũng có thể là do cô ta tự ảo giác.

Cô ta bắt đầu hối hận, rõ ràng có đủ thời gian để chuẩn bị, tại sao lại không xử lý trước những "hung khí" này.

Nhưng cô ta bị nhốt trong nhà vệ sinh, chỉ cần họ muốn dùng, dù có ném đi thì cũng sẽ bị nhặt lại thôi nhỉ?

...Hanako cảm thấy mình đã lờ mờ đoán ra được chuyện gì đã xảy ra lúc đó.

Quả nhiên, quả nhiên giọng nói kia bảo mình chạy trốn chính là để tránh mấy người này!

Khí thế của cô ta vốn đã không đủ, giờ lại càng thêm do dự. Đang lúc tính toán bước tiếp theo nên làm gì, cô ta lại nghe thấy người trước mặt lên tiếng.

"Tôi thì không ngại đâu," Lâm Dữu hỏi: "Nhưng cô chắc là muốn chơi ở đây chứ?"

Hanako: "Hả... hả?"

"Cô ở trong cái nhà vệ sinh này lâu như vậy, tôi cũng không muốn nói xấu nơi này làm gì."

Lâm Dữu đứng thẳng người, đánh giá môi trường xung quanh: "Nhưng chỗ này hơi chật, lại còn khá ẩm ướt—"

"Nếu tôi nói có cách giúp cô không bị nhốt ở đây nữa," cô mỉm cười: "Có muốn đổi chỗ khác để chơi không?"

...Nói không có chút rung động nào là điều không thể.

Huống hồ, cô ta vừa rồi còn đang phải chịu đựng nỗi khổ không thể tự do di chuyển của một Jibakurei trên mọi phương diện.

Nhưng lúc này, trong đầu Hanako lại nảy ra một ý nghĩ khác.

— Cơ hội tốt.

Đối phương trông vẫn chưa có ý định động thủ thật, cô ta đang định nắm bắt thời cơ này thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.

Ánh mắt ấy tựa cười tựa không, nhưng lại khiến cô ta như ngồi trên đống lửa. Hanako đột ngột ngẩng đầu, xuyên qua những lọn tóc rối, cô ta nhìn về phía Nyarlathotep đang tựa người vào cửa.

...Cô ta bất giác ngoan ngoãn rụt chân lại.

Kỳ lạ thật, rõ ràng trông chỉ là một con người—

Hanako vừa bối rối vừa ấm ức cắn ngón tay cũng đầy máu của mình, đúng lúc này Lâm Dữu lại lên tiếng.

"Gã đã gϊếŧ cô năm đó chết rồi."

...?!

Hanako kinh ngạc ngẩng đầu.

"Chết ở trên lầu," Lâm Dữu chỉ lên trần nhà: "Không phải chúng tôi ra tay, nhưng đã chết không thể chết hơn được nữa."

"Tôi hiểu oán khí của cô, nhưng hung thủ đã xong đời rồi, cũng không cần thiết phải tự nhốt mình ở đây mãi, không cân nhắc đến những nơi khác xem sao à?"

Hanako sững sờ tại chỗ, không thốt ra được một lời.

Một lúc lâu sau, cô ta đột nhiên hỏi:

"Thật sự sẽ đưa tôi đi sao?"

"Tất nhiên," Lâm Dữu chớp mắt: "Chỉ cần có cơ hội."

Dù sao thì việc phân đến đâu cũng không phải do cô quyết định, nhưng chỉ cần có thời gian và cơ hội, để cô ta ra ngoài xem xét nhiều hơn cũng chẳng phải là không thể.

"Vậy…"

Hanako đột ngột quay mặt đi: "V…vậy thì tôi miễn cưỡng đồng ý với cô vậy."

Duke: "..."

Thật sự thuyết phục được rồi!!

Hanako khăng khăng cho rằng mình không hề động lòng, cô ta chỉ cảm thấy một chọi ba mà trong đó có đến hai người đáng sợ một cách khó hiểu, phần thắng quá mong manh, thức thời mới là trang tuấn kiệt mà thôi!

"Đúng rồi, còn một chuyện nữa," Lâm Dữu hỏi: "Có ai từng đến gần đây không?"

"Làm sao tôi biết được."

Hanako làu bàu, nếu có người đến thì cô ta đâu đến nỗi chỉ biết đứng ngây ra.

"Nhưng, hình như tôi có nghe thấy tiếng ai đó lượn lờ ngoài cửa mà không vào," cô ta "xì" một tiếng: "Nhàm chán!"

Giọng nói của cô ta tan vào không khí, trên tay Lâm Dữu chỉ còn lại một tấm thẻ.