Chương 23

"Tí tách."

"Tách..."

Tiếng nước nhỏ giọt từ đường ống rò rỉ đã ngưng bặt từ lúc nào không hay.

"Két —"

Tiếng bản lề cửa xoay chuyển lọt vào tai lúc này, càng khiến không gian thêm phần âm u lạnh lẽo.

Họ nhìn thấy một con mắt.

Con mắt mở trừng trừng ấy vằn lên những tia máu, vệt máu tươi chảy từ trán xuống hòa lẫn nơi khóe mắt.

Cô bé với gương mặt bê bết máu trông chỉ độ mười hai, mười ba tuổi, mái tóc dài rối bù, quyện vào máu khô đóng thành từng cục. Cơ mặt cô ta căng cứng, khóe miệng nhếch lên một cách gượng gạo.

"Các người..."

Giọng cô ta khản đặc: "Đến đây để chơi với Hanako sao?"

Không phải ảo giác, Duke dám chắc rằng mình đã nghe ra một tia căng thẳng trong giọng nói ấy.

Đến một người thật thà như Duke còn nghe ra được sự run rẩy đó, huống chi là Lâm Dữu.

— Nhưng, tại sao vậy? Cô nghĩ mãi không ra.

Lẽ thường thì bên phải căng thẳng sợ hãi phải là con người chứ??

Hanako vẫn giữ thái độ cảnh giác.

Cô bé quả thực vẫn rất để tâm đến giọng nói bí ẩn bất chợt lọt vào tai mình lúc trước, có trời mới biết đối phương muốn một Jibakurei(*) như cô ta chạy đi đâu.

Hơn nữa, giọng nói ấy nghe như thể sắp ngất đi đến nơi, khiến Hanako không khỏi tò mò xem người đồng loại đã phải trải qua những gì mà đến chút sức lực cuối cùng cũng phải dùng để truyền đi câu nói đó.

(*)Jibakurei: Là một thuật ngữ trong văn hóa dân gian Nhật Bản, chỉ những linh hồn bị ràng buộc vào một địa điểm cụ thể, thường là nơi họ chết.

Một khi đã nảy sinh nghi ngờ, cô ta càng cảm thấy mấy người bên ngoài này có lẽ không phải dạng hiền lành gì.

— Vậy thì, chơi một vố hiểm hóc vậy.

"Tôi đã bị nhốt ở đây lâu lắm rồi," Hanako nói với giọng thì thầm, nếu bỏ qua những vệt máu đỏ đen loang lổ trên mặt thì trông cô ta cũng là một bé gái thanh tú: "Một mình thật sự rất buồn chán..."

Cô ta bước từng bước về phía trước.

Chỉ cần rút ngắn khoảng cách một chút, thêm một chút nữa thôi.

Hanako nhếch miệng cười một cách kỳ quái, câu nói "Vậy các người hãy ở lại đây chơi với Hanako mãi mãi nhé" gần như đã chực chờ nơi đầu môi.

Ngay khoảnh khắc cô ta chuẩn bị ra oai—

"Đúng vậy." Lâm Dữu đảo mắt: "Chúng tôi đến đây để chơi với cô."

Nói rồi, cô cũng lùi lại một bước. Hanako trơ mắt nhìn tay cô lần mò ra phía sau.

Hanako: "..."

Nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, cô sờ vào cây lau nhà ở góc tường làm gì thế hả!

Duke: "Chị... Chị đại?"

Không cần nhiều lời, danh xưng này cứ thế tự nhiên thốt ra từ miệng anh ta. Vẻ nghiêm túc mà anh ta cố gắng thể hiện lúc mới vào trận từ lâu đã cùng với thế giới quan của mình bị những hành động bá đạo của đồng đội làm cho vỡ tan thành từng mảnh, sự sụp đổ khôn tả trong lòng chỉ có thể gói gọn trong hai từ "tâm phục khẩu phục".

Anh ta không ngừng ra hiệu bằng mắt, Lâm Dữu lúc này mới bừng tỉnh, nhìn theo ánh mắt của anh ta về phía cán cây lau nhà mà mình đang vô thức nắm chặt.

"Phải học cách tận dụng mọi tài nguyên có sẵn trong tay," cô nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Để phòng khi bất trắc."

Hanako: "..."

Cô nói cho rõ là phòng cái bất trắc quái quỷ nào đi chứ?!

"Này nhé," Lâm Dữu chỉ trỏ: "Bên kia còn có một ống nước, cả chai thuốc tẩy nữa..."

— Rốt cuộc thì kẻ này muốn làm gì!