Cũng không biết lần này là đang đưa tin cho ai.
Giờ nghĩ chuyện này cũng chẳng ra kết quả, Lâm Dữu tò mò về một chuyện khác.
Bọn họ đã ở đây một lúc rồi, cũng không thấy Duke tìm đến.
Anh ta đâu rồi?
Không ngờ vừa quay lại theo đường cũ, người chạy đến đón đầu đã giải đáp thắc mắc này.
"Tìm thấy rồi!"
Duke thở hổn hển, vẫy tờ giấy trong tay: "Tôi tìm thấy cái tiếp theo rồi!"
Anh ta vội vã nói: "Bên hai người..."
"Như anh thấy đó." Lâm Dữu cong mắt: "Giải quyết xong rồi."
Duke: "..."
Tại sao... câu hỏi mà anh ta muốn hỏi bây giờ là người phụ nữ trong khung tranh thế nào rồi?
Trong lòng anh ta cứ lặp đi lặp lại sự tò mò, ngứa ngáy và thế giới quan chông chênh sắp đổ, chết sống không quyết định được giữ cái nào.
Chưa đợi hắn kịp xoắn xuýt, Nyar đã mở lời trước.
"Anh nói tìm thấy rồi." Đứng trước mặt một Duke chẳng biết gì, anh lại khoác lên tấm da vô hại của Hạ Tá: "Tìm thấy cái gì thế?"
"Ồ ồ!"
Duke không hề nghi ngờ, anh ta lấy lại tinh thần, đưa tờ giấy ra.
"Vừa nãy tôi đang ngồi xổm ở phòng giáo vụ bên kia." Anh ta quay lại chỉ chỉ: "Vô tình làm đổ một đống đồ xuống, nhặt được thử này ở trong đó."
Nghe lời anh ta nói, Lâm Dữu nhìn lên những chữ trên đó.
[Một trong bảy điều bí ẩn - Thập Tam Giai Thê]
"Vậy là sáu rồi." Cô nói.
Ma treo cổ, bàn tay cụt trong phòng âm nhạc, kẻ song thân, bức chân dung nửa người và Hanako trong nhà vệ sinh, cộng thêm "Thập Tam Giai Thê" này, bọn họ chỉ còn thiếu một cái là có thể giải hết "Bảy câu chuyện bí ẩn" kia.
""Thập Tam Giai Thê" là..."
Lâm Dữu trầm ngâm nói: "Tôi nhớ cái chuyện ma quái đó nói rằng có tổng cộng mười hai bậc thang, nhưng vừa đếm vừa đi sẽ thấy thừa ra một bậc. Đến bậc cuối cùng - tức là bậc thứ mười ba - tuyệt đối không được quay đầu lại."
Nếu không sẽ bị kéo đến một không gian khác, hoặc xảy ra chuyện gì đó cực kỳ kinh khủng.
"Vậy vấn đề bây giờ là." Cô chớp mắt: "Đoạn cầu thang đó ở đâu?"
Duke: "Cái này à..."
Anh ta hít một hơi thật sâu, đưa tay chỉ về hướng vừa đi tới.
"Lúc nãy tôi đi qua thì phát hiện ra, không dám lên, đứng dưới đếm một lượt, có tổng cộng mười hai bậc thang."
Lâm Dữu cân nhắc một chút.
Cầu thang và nhà vệ sinh, cái trước gần hơn.
Không nói nhiều lời, cô nhấc chân đi về phía đó.
"Ể?" Duke ngẩn ra: "Bây giờ đi luôn à?"
Tà Thần khoác áo choàng người lại nở nụ cười vô hại đó, khi đi ngang qua anh còn nói với tâm trạng khá tốt: "Kiểu gì cũng phải đi xem, biết đâu lại có chuyện tốt xảy ra."
Duke: "...?"
Chuyện tốt? Anh bạn dùng từ có vẻ không đúng lắm thì phải?