Chương 17: Hanako

"Đến đuổi ta đi." Cô nói: "Đuổi được ta thì cho ngươi cắn một miếng."

“...?”

Người phụ nữ trong khung tranh chỉ cảm thấy lòng tự trọng của một con ma bị đối phương chà đạp dưới đất, thẹn quá hóa giận chống người phía trên dậy.

Giây tiếp theo, cô ta động đậy.

Một bóng đen đột nhiên lao ra từ trong bóng tối, Lâm Dữu cũng bị hiệu quả của kế khích tướng này làm cho giật mình.

Nhưng mà, như vậy là tốt rồi.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ngay trước khoảnh khắc cái miệng đầy răng nhọn chuẩn bị cắn xuống, Lâm Dữu xoay người, thùng giấy ở góc đột nhiên bị giật đổ!

Màu cam từ miệng thùng đang mở tràn ra, người phụ nữ trong khung tranh chẳng màng gì đến chuyện đó, không nghĩ ngợi mà cắn xuống.

Rồi cánh tay bị trượt.

Nửa thân dưới của cô ta không chút phòng bị đổ sập xuống, cái miệng há to đập mạnh xuống đất, ngã sấp mặt.

Người phụ nữ trong khung tranh ôm cằm ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn rõ, thứ lăn đầy dưới đất lại là một đống bóng bàn.

Tuy nhiên bây giờ cũng không thể lo nhiều đến vậy nữa, thấy đối phương đã chạy xa mấy mét, cô ta không nghĩ ngợi gì lại giơ tay lên.

"Bịch!"

Lại một cú ngã nữa.

Người phụ nữ trong khung tranh tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Những thứ này sẽ không gây ra tổn thương thực chất nào cho cô ta, nhưng cảm giác thì vẫn có.

Giống như cái lỗ đạn trên trán đến giờ vẫn còn đau, cằm cũng đau nhức.

Cô ta thề, nhất định phải tự tay gϊếŧ chết hai đứa nhóc này!

Vòng qua đống bóng bàn lăn đầy dưới đất, người phụ nữ trong khung tranh khó khăn lắm mới bò ra đến cửa, bụng đầy lửa giận không tên.

Đi chết đi bóng bàn!

Ra rồi.

Nhìn thấy bóng dáng rẽ ra từ cửa nhà kho từ xa, Lâm Dữu nghĩ bụng.

Cô biết làm vậy không thể hạ gục đối phương, chỉ có thể cố gắng kéo dài thời gian.

Cái khung tranh kéo lê phía sau hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc người phụ nữ áo đỏ bò lết, Lâm Dữu không dám dừng lại, lập tức thẳng tiến về phía trước. Kẻ đuổi theo sau bò quá nhanh, cô thu hồi ánh mắt, âm thầm tăng tốc độ bước chân.

Nhưng vẫn vô ích, khoảng cách khó khăn lắm mới kéo dãn ra giờ chỉ còn lại một hai mét trong chớp mắt.

Cuối cùng, ngay trước khi sắp thật sự bị tên này đuổi kịp, Lâm Dữu nhìn thấy cánh cửa phòng học đang mở rộng.

Đến rồi!

Cô trực tiếp rẽ vào bên trong.

Người phụ nữ trong khung tranh phản ứng rất nhanh, theo sau là một cú phanh gấp.