Chương 5

*Bộ này drop lâu rồi, hiện tại mình nhận làm tiếp bộ này, sẽ thay đổi xưng hô một chút cho phù hợp.

Máu ấm áp thấm qua không khí tanh tưởi, đậm đặc như một loại quả chín mọng nào đó. Mùi hương này khiến Vân Sơ nhớ lại lần đầu tiên hắn gϊếŧ người, khi toàn thân run rẩy lạnh lẽo. Bàn tay cầm kiếm của hắn vốn rất vững, nhưng không hiểu sao lúc này lại khẽ run.

Vân Sơ hơi nhíu mày, nắm chặt bàn tay cầm kiếm, lòng rối bời khó chịu.

Rõ ràng cảnh tượng trước mắt đúng như hắn mong đợi, nhưng người thực hiện lại đổi thành người khác.

Vân Sơ thậm chí không kiềm chế được, bước lên một bước, muốn nắm chặt cổ tay Tễ Trích Tinh.

Tễ Trích Tinh trông như một con thú con bị hoảng sợ, ngước nhìn Vân Sơ một cái, tạm dừng niệm pháp quyết.

"Vân Sơ lão tổ." Tễ Trích Tinh cười nhẹ, gần như mang theo một chút bỡn cợt, "Ta sai một bước, thì đạo cốt này liền vô dụng."

Máu trên người Tễ Trích Tinh gần như đã thấm đẫm chiếc áo cưới, y lại không hề nhận ra, chỉ có khuôn mặt tái nhợt với chút đỏ không bình thường. Y thở dốc, trông bộ dáng thật sự là dầu hết đèn tắt.

Vân Sơ dừng lại.

Hắn biết thuật pháp này cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sai một bước, không chỉ đạo cốt sẽ hỏng mà ngay cả Tễ Trích Tinh cũng không thể sống sót.

Đã lâu rồi Vân Sơ không cảm nhận được sự phẫn nộ mãnh liệt như bị phản bội. Sắc mặt hắn cực kỳ trầm, chất chứa sự lạnh lùng, từng chút từng chút niệm tên kiếm tu tóc đen: "Tễ Trích Tinh."

Tễ Trích Tinh lúc này lại suy nghĩ miên man.

——Không biết Vân Sơ thích tự mình động thủ, để cho y đau đến chết đi sống lại?

Ngón tay nắm chặt cán dao vì dùng lực quá mức mà trắng bệch. Máu nóng từ lưỡi dao chảy ra, thấm vào đầu ngón tay, như một bông hoa nở trong lòng bàn tay.

Y từng chút một, đem đạo cốt hoàn chỉnh mổ ra.

Rõ ràng là một mảnh xương được tách ra từ thịt người, nhưng đạo cốt lại oánh nhuận vô cùng, phát ra ánh sáng nhạt, như một viên ngọc quý được chạm khắc tỉ mỉ. Tễ Trích Tinh mổ đạo cốt ra, giữ nó trong lòng bàn tay.

Yêu đao hung dữ cũng bị Tễ Trích Tinh rút ra. Vết thương nghiêm trọng cộng thêm việc mất đi đạo cốt khiến tu vi Kim Đan của y lập tức rơi xuống cảnh giới, chỉ còn lại Kim Đan sơ kỳ không ổn định.

Khuôn mặt y tái nhợt, đôi môi đỏ tươi cũng mất đi huyết sắc. Y niệm thêm một đoạn mật chú, đưa đạo cốt đến trước mặt Vân Sơ.

Bí bảo mà cả giới tu chân điên cuồng săn đuổi, giờ đây dễ dàng đặt trong tầm tay của Vân Sơ.

Hắn hằng mong ước, không tiếc thân phận đại năng để đoạt lấy đạo cốt này.

Vân Sơ không động đậy.

Tễ Trích Tinh nhìn Vân Sơ, ánh mắt không còn sự tập trung như trước, dường như cả bầu trời đầy sao đều dừng ở đôi mắt y.

"Vân Sơ lão tổ," Tễ Trích Tinh nói, "Từ nay chúng ta, yêu ghét rõ ràng."

Yêu ghét rõ ràng.

Đôi môi Vân Sơ khẽ mím chặt, trong đôi mắt đen như có bão tố tụ lại, như tích tụ một cơn giận dữ lớn.

"Ngươi..."

Linh phù kẹp trong tay áo rơi xuống, Tễ Trích Tinh dùng hai ngón tay nhẹ nhàng chạm vào, liền có ngọn lửa tím bùng lên.

Kiếm tu tóc đen cũng ngước mắt, dường như thoải mái, quyết tuyệt kết thúc.

Ngọn lửa tím thiêu rụi, linh khí quanh Tễ Trích Tinh gần như bao bọc toàn thân y – tấm linh phù này là do sư trưởng của y vẽ bằng trăm năm tu vi trước khi hắn đến Minh Linh Kiếm Tông, vốn là lá bài cuối cùng để bảo toàn mạng sống, nhưng Tễ Trích Tinh lại dùng ở đây.

Đồng tử Vân Sơ khẽ co lại, đại khái cũng đoán được ý định của Tễ Trích Tinh, nhưng không ngăn cản y.

Tễ Trích Tinh liền như vậy, sinh sinh biến mất trước mắt hắn.

Yêu ghét rõ ràng...

Gương mặt Vân Sơ càng thêm lạnh lùng, như chứa đựng băng sương.

Các tu sĩ khác nhìn thấy đạo lữ đại điển phát triển đến mức này, cũng không khỏi than thở, chỉ thấy Vân Sơ vẫn thu đạo cốt vào tay áo. Không ai biết rằng thần sắc lạnh lùng của hắn gần như không thể duy trì, như thể sắp phát điên.

"Đường Hòe Mộng." Vân Sơ gọi, "Ngươi đi mang Tễ Trích Tinh về. Dù sao đi nữa, hắn là người của Minh Linh Kiếm Tông."

Các tu sĩ bên dưới thực sự có chút động tâm.

Mỹ nhân quyết tuyệt lại sâu nặng tình cảm như vậy, chỉ chiếm một người đã khiến tâm hồn người khác điên đảo, huống chi cả hai đều tuyệt mỹ? Nếu không thể kết đạo lữ cùng Vân Sơ lão tổ, thì...

Lúc này, lại thấy sự bá đạo ngang ngược của Vân Sơ lão tổ khiến người khác phải hít một hơi – lời này rõ ràng chứa đựng sự đe dọa và cảnh báo, không cho phép họ tiếp cận Tễ Trích Tinh; dù không phải của mình, cũng không cho người khác chạm vào.

Ánh mắt Vân Sơ lại rơi vào tiểu đệ tử cưng chiều nhất của mình.

"Vân Lưu, ngươi cùng ta đi."

Hóa Vật đạo cốt bị mổ ra, chậm một phút thì cơ hội luyện hóa đạo cốt càng ít đi một phút.

Sắc mặt Vân Lưu đã tái nhợt, khó có thể kiềm chế.

Hắn gần như không thể tưởng tượng nổi, những đồng đạo sẽ nhìn mình như thế nào... hay chính bản thân hắn cũng không thể yên tâm thoải mái tiếp thu.

Ngay cả Tạ Trì Mộng cũng hơi nhíu mày, nhìn hắn vài lần.

Còn Đường Hòe Mộng, người bị điểm danh, lại cảm thấy như bị đẩy vào hàn băng, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi.

Hắn không thể tưởng tượng được rằng sư tôn lại có suy nghĩ như vậy, muốn cùng Tễ Trích Ninh kết làm đạo lữ.

Đường Hòe Mộng cũng là người kế thừa từ đại tông môn, hiểu rõ đại đạo vô tình, cũng đã quen với những tranh đấu trong tông môn để giành cơ duyên và bí bảo; nhưng lúc này lại không thể tìm ra một lý do phù hợp cho hành động của sư tôn.

Chỉ nghĩ đến tâm trạng của Tễ Trích Tinh khi biết sự thật, và những lời hắn từng nói để châm biếm...

Đường Hòe Mộng thậm chí có một chút hận thù vi diệu.

Sư tôn như vậy lăng nhục Tễ Trích Tinh, thà để Tễ Trích Tinh cùng...

Đường Hòe Mộng cúi đầu, hắn vẫn đứng dậy, gần như không thể không nghe thấy mà đáp: "Dạ."

Trong mắt tràn đầy thống khổ.

...

Máu thấm đẫm vạt áo, nhỏ xuống bụi cây xào xạc; vì linh khí trong máu nồng đậm, những chiếc lá thấm máu khẽ lay động, như thể sinh ra chút linh trí hỗn độn.

Tễ Trích Tinh thập phần vui sướиɠ.

Y thoát khỏi mối dây dưa định mệnh, ít nhất cũng có thể đảm bảo sống thêm trăm năm.

Hóa Vật đạo cốt thực sự là bảo vật mà mọi người trong giới tu chân thèm muốn, Tễ Trích Tinh mất đi nhưng không hối tiếc. Ai bảo tin tức y có đạo cốt không phải là bí mật.

Năm xưa các đệ tử Minh Linh theo Vân Sơ xuống hạ giới đều biết điều này, hoài bích có tội, muốn giữ được đạo cốt thì phải luôn luôn đề phòng, chi bằng bỏ đi cho Vân Lưu.

Người con của vận mệnh trong luân hồi, tự nhiên không sợ những rắc rối này.

Huống hồ, y còn chấm dứt một đoạn nghiệt duyên.

Tễ Trích Tinh khép mắt, niệm một pháp quyết thanh trần, xóa đi mùi máu trên người. Dù y có tu vi Kim Đan, nhưng với vết thương nghiêm trọng như vậy, cũng có phần yếu ớt.

Chỉ là Tễ Trích Tinh không ngờ sẽ gặp Đường Hòe Mộng.

Trong ấn tượng của y, Đường Hòe Mộng luôn coi thường mình, thỉnh thoảng ngây thơ kiêu ngạo. Nhưng không ngờ hắn ta lại xuất hiện trước mặt mình trong bộ dạng thê thảm như vậy.

——Là đến trả thù?