Thôi thì rận nhiều không sợ cắn, nợ nhiều không lo, xe đến trước núi tự nhiên sẽ có đường. Cậu sẽ cố gắng bồi thường, khiến người đàn ông hài lòng rồi tha thứ cho mình.
Trước khi rời khỏi ổ cỏ, Đào Thu dọn dẹp qua một lượt, gom hết đám cỏ khô bẩn thỉu đem vứt đi thật xa, ít nhất là để bên ngoài nhìn qua có vẻ bình thường một chút, đỡ đến mức vừa nhìn đã biết nơi này vừa xảy ra chuyện gì đó quá mức...
Làm xong mấy chuyện lừa mình dối người đó, Đào Thu hơi chột dạ mấy phần. Hắn bước vào trong động, hóa thành hình chim, đập cánh bay khỏi núi.
Việc có thể tự do chuyển đổi giữa hình người và hình chim là kỹ năng mà Đào Thu có được sau lần kỳ ngộ trước kia.
Hắn không biết người đàn ông kia sẽ tỉnh lại lúc nào, cảm thấy nên trở về sớm một chút thì tốt hơn, vì vậy chọn khu săn gần đó hơn.
Sau khi xác định bóng Tuyết Điểu đã biến mất sau ngọn núi, mấy người loài người mới từ sau tảng đá lớn che chắn thân hình mà bước ra.
Bọn họ đã dùng thuốc nước che giấu khí tức, lại còn nấp kỹ, vì thế mới không bị Tuyết Điểu phát hiện.
Tổng cộng có hai nam một nữ, trong đó người đàn ông có vẻ mặt nghiêm nghị thu lại ánh mắt nhìn về phía không trung, lạnh giọng nói:
“Đi thôi, đến sơn động. Dù có tìm được đội trưởng hay không, chúng ta cũng phải rời khỏi nơi này trước khi Tuyết Điểu quay lại.”
Hai người còn lại gật đầu, không ai lên tiếng thêm gì.
Sơn động nơi Tuyết Điểu cư trú nằm lưng chừng núi, từ chân núi leo lên không có đường, toàn là sườn đá trọc phủ đầy thảm thực vật thưa thớt, may mà cả ba đều là lính đánh thuê được huấn luyện chuyên nghiệp, địa hình thế này không làm khó được bọn họ.
Điều duy nhất cần lo lúc này là liệu có trùng thời gian Tuyết Điểu quay về hay không, nếu thật sự đυ.ng phải, bọn họ không chỉ không cứu được đội trưởng, mà còn có thể phải bỏ mạng tại chỗ.
Chưa bao giờ bọn họ nghĩ rằng Lâu Dự đã chết, nếu không thì đã chẳng liều mình mạo hiểm mò đến tận đây.
Dù sự việc đã qua gần một ngày một đêm, dù người trong căn cứ đều khuyên họ nên từ bỏ việc cứu viện, dù họ tận mắt thấy đám sói hoang biến dị bị đánh thành từng mảnh, nhưng chỉ cần chưa tận mắt thấy thi thể Lâu Dự, họ vẫn kiên định tin tưởng rằng anh ấy còn sống.
Bởi vì mạng của họ đều do Lâu Dự cứu về, đội của họ đã cùng sống chết bên nhau mấy năm nay, từ lâu đã coi nhau còn quý hơn mạng sống của chính mình.
Hôm qua người đi tuần với Lâu Dự không phải họ. Nếu là họ, với năng lực phối hợp của cả đội, cho dù không đánh lại đám sói hoang biến dị, cũng chưa đến mức khiến Lâu Dự phải lấy thân mình làm mồi nhử để giành lấy cơ hội cho người khác chạy thoát.
Cũng chính vì họ không có mặt, nên người ta mới chọn đúng thời điểm đó để ra tay.
Có lẽ thật sự là ông trời còn thương, bọn họ tìm thấy Lâu Dự đang hôn mê trong sơn động.
Thân mang trọng thương, một mình dẫn dụ đàn sói hoang biến dị rời đi, tay không tất sắt qua đêm nơi hoang dã, lại còn bị Tuyết Điểu bắt đi, vậy mà anh vẫn có thể nguyên vẹn tứ chi mà sống sót trở về.
Hai chữ “may mắn” căn bản không đủ để miêu tả tình trạng hiện tại của Lâu Dự, phải nói là nữ thần may mắn nhập thẳng vào người thì đúng hơn!
Thật ra các đội viên đã chuẩn bị tinh thần phải đón lấy một Lâu Dự nửa sống nửa chết, không ngờ kết quả lại nằm ngoài mọi suy đoán của họ.
Nhưng thời gian không đợi người, không kịp nghĩ sâu về lý do Lâu Dự còn sống được đến bây giờ, họ lập tức xử lý sơ qua vết thương trước ngực của anh. Sau đó, người đàn ông cao to nhất trong ba người cõng Lâu Dự lên, cả nhóm lại lập tức quay đầu chạy xuống núi.
Trong tình huống cấp bách, cả ba không phát hiện ra rằng vì ở ngoài quá lâu, hiệu quả của thuốc nước che giấu khí tức đã yếu đi, dọc đường họ đã để lại chút hơi thở.
Lúc này Đào Thu đi săn lại không được hiệu quả lắm. Nghĩ đến trong sơn động còn một người đàn ông có thể cũng cần ăn, cậu quyết định chọn một con mồi trông bình thường nhưng thịt còn tươi, thế nên tốn không ít thời gian chỉ để tìm con đó.
Chờ đến khi cậu tha con mồi trở về, thấy hang cỏ trống rỗng, lại ngửi thấy mùi người lạ, chẳng do dự chút nào, lập tức xoay người đuổi theo.
Chiếc thiết giáp xe chạy như bay trên con đường hoang dã, người phụ trách lái xe là Johan cau chặt mày, đạp chân ga sát sàn, hận không thể biến xe thành máy bay để bay thẳng về căn cứ trong một giây.
Ở phía sau, Liễu Kỳ An cao to đang trông chừng Lâu Dự vẫn hôn mê, mặt mày lo lắng đến mức như muốn vặn xoắn cả lại.