Chương 8

Kiếp trước cộng với kiếp này, đêm qua vẫn là lần đầu tiên của Đào Thu. Mặc dù ở kiếp trước, cậu đã sớm xác định xu hướng giới tính của mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bản thân sẽ là “ở trên” hay “ở dưới”. Giờ thì rốt cuộc cũng có được đáp án.

Dù thế nào đi nữa, cuối cùng cậu cũng vượt qua được kỳ phát tình khiến người phát sốt đến mức gần như mất kiểm soát.

Đào Thu lại một lần nữa thở dài, rồi mở mắt ra.

Phải nói rằng, cậu cảm thấy người đàn ông trước mặt này cũng xem như là quen thuộc.

Sở dĩ nói vậy, thứ nhất là vì trước kia Đào Thu đã gặp người này nhiều lần. Nửa năm qua, người đàn ông thường xuyên rời khỏi căn cứ làm nhiệm vụ, nên Đào Thu biết anh là người thuộc khu vực gần đó.

Thứ hai là... vào cái đêm cậu lần đầu tiên biến hóa thành hình người, người đàn ông này cũng có mặt tại hiện trường.

Nên nói đây là duyên phận, hay là nghiệt duyên đây? Cả hai lần “lần đầu tiên” trong đời người, cậu đều vô tình có người này tham dự.

Người đàn ông kia vẫn còn đang ngủ say, nhiệt độ cơ thể đã hạ xuống mức bình thường, không còn nóng rực như đêm qua nữa.

Lại nhìn mấy vết thương trảo dữ dội gần như rạch ngang cả ngực đối phương, thịt da toạc ra, trông vô cùng ghê rợn, vậy mà giờ đây đã cầm máu hoàn toàn, hơn nữa còn có dấu hiệu bắt đầu đóng vảy.

Không bôi thuốc, không băng bó, chỉ qua một đêm — thậm chí còn là một đêm vận động kịch liệt — thế mà lại khôi phục đến mức này, Đào Thu nghĩ thầm: Chắc là công lao máu mình đã đút cho anh ta đêm qua.

Đào Thu giơ tay lên, nhìn vị trí trên cánh tay nơi tối qua đã rạch để lấy máu, giờ chỉ còn lại một vết sẹo màu nâu nhạt, gần như đã lành hẳn, còn phục hồi tốt hơn cả người đàn ông kia.

Dị chủng ở thế giới phế thổ xác thực có năng lực tự lành rất mạnh, điểm này không sai. Nhưng bảo vết thương có thể liền lại nhanh như thế, thì trước đây Đào Thu chưa từng làm được.

Phải đến tận hơn một tháng trước, sau một kỳ ngộ tình cờ, cậu mới có được năng lực đặc biệt này.

Tối qua, khi phát hiện người đàn ông lên cơn sốt, cả người mất nước nghiêm trọng, mà lúc ấy cậu cũng không được tỉnh táo cho lắm, trong đầu chỉ lo nghĩ chuyện kia, hoàn toàn không nghĩ tới phải đi tìm nước. Dưới tình thế cấp bách, cậu liền cho người kia uống máu mình. Không ngờ làm liều mà lại cứu được người ta.

Thôi thì, coi như lấy việc mình cưỡng ép người ta mà "bồi thường" lại một phần đi.

Đào Thu xoay người nhìn ra bên ngoài hang. Mặt trời đã lên cao, theo kinh nghiệm của cậu, chắc là đã quá hai giờ chiều.

Quay đầu lại nhìn, thấy người đàn ông vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy, Đào Thu thu lại đôi cánh, ngồi dậy.

Cậu vừa hơi cử động, liền cảm thấy nơi eo truyền đến một trận tê mỏi âm ỉ, hai bên sườn vẫn còn sót lại vài dấu vết xanh tím mờ mờ, sắp tan biến.

Dưới điều kiện bản thân có khả năng chữa lành mà vẫn còn lưu lại như thế này, xem ra tối qua đúng là có phần hơi quá kịch liệt.

Hơn nữa, do động tác của Đào Thu, bộ phận kia dường như cũng có thứ gì đó chảy ra...

Tai Đào Thu hơi đỏ lên, thầm nghĩ: Thật là hoang đường hết chỗ nói.

May mà thể chất của Đào Thu rất mạnh, thân thể dù có chút không thoải mái cũng không ảnh hưởng gì đến hành động.

Mấy ngày trước cậu vẫn trốn trong tổ chống chọi kỳ phát tình, gần như không ăn uống gì, lại vừa trải qua một trận “lao động chân tay” kịch liệt, giờ phút này bụng bắt đầu réo lên phát tín hiệu đói khát.

Đào Thu quyết định ra ngoài săn chút gì đó ăn.

Trước khi đi, cậu vừa xấu hổ vừa lúng túng giúp người đàn ông mặc lại quần áo.

Đêm qua hai người “cởi sạch sẽ”, quần áo cũng bị vứt đến tận đâu, may mà không bị dính phải thứ gì không nên dính.

Nhìn mình loay hoay nửa ngày mà người đàn ông vẫn chưa tỉnh lại, xem ra là thực sự mệt quá rồi. Cảm giác áy náy trong lòng Đào Thu lại càng thêm nặng.

Cậu nghĩ, đợi sau khi đi săn trở về, nếu người kia đã tỉnh, cậu nhất định sẽ nghiêm túc xin lỗi, thành khẩn bồi thường. Cậu sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.

Chỉ là, hy vọng mình kịp xin lỗi trước khi đối phương lại bị dọa bởi “hình người biết nói tiếng người” của một dị chủng như cậu.

Dù sao thì vẻ mặt chấn động đến cực điểm của người đàn ông đêm đó, đến giờ cậu vẫn nhớ rõ mồn một.

Hôm đó cậu bị thương nặng, thể lực cạn kiệt, không thể ngăn cản người đàn ông kia đưa mình cùng với bí mật lớn nhất của bản thân rời khỏi nơi đó.

Ban đầu Đào Thu nghĩ ngày hôm sau, căn cứ của loài người sẽ cử người tới bắt cậu về nghiên cứu, đến cả việc sống chết giãy giụa cũng đã chuẩn bị sẵn. Ai ngờ, những ngày sau đó mọi thứ vẫn bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì. Cứ như thể chuyện đêm đó, việc người đàn ông nhìn thấy cậu chỉ là một ảo giác.

Nhưng Đào Thu rất rõ, sự thật là người đàn ông đó đã giấu kín chuyện mình nhìn thấy và nghe thấy hôm đó với những người khác.

Cậu không biết vì sao người kia lại làm như vậy, nhưng nói cho cùng, bản thân cậu đã nợ người ta một ân tình.

À không, bây giờ là hai cái rồi...