Chương 7

Trận mưa này kéo dài đến tận tờ mờ sáng mới tạnh, hơi ẩm bị gió cuốn vào trong hang núi, mang theo từng cơn lạnh lẽo.

Tuy nhiên, điều đó cũng không khiến hai người trong hang cảm thấy rét mướt. Ổ cỏ khô đủ dày và mềm, gió lạnh thổi vào đã bị chắn mất một nửa, nửa còn lại chỉ đủ sức khẽ làm đung đưa vài sợi lông mềm mại như nhung bên cánh rộng lớn.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, lại thêm mây mù che phủ khiến ánh sáng lờ mờ, bên trong hang vẫn là một mảng tối tăm. Dù vậy, ít ra cũng có thể nhìn thấy một chút cảnh vật.

Cánh tuyết trắng tựa như một tấm chăn lớn, che chắn cả gió lẫn ánh sáng, chỉ có thể nhìn thấy vài phần cảnh vật bên trong từ kẽ cánh.

Trong ổ cỏ, quần áo của Lâu Dự bị vò thành một đống vứt sang một bên, mái tóc đen ngắn chỉ lộ ra một chút ở đầu, bên trên vương vài sợi tóc bạc dài mềm mại thuộc về một người khác.

Phần giữa bị cánh che kín, nhưng nhìn vào vị trí đôi chân đang nằm, có thể đoán Lâu Dự đang nằm ngửa, người đàn ông tóc bạc thì nghiêng người ôm lấy anh mà ngủ, đôi chân thon dài thoải mái vắt qua chân Lâu Dự. Làn da hai người khác biệt rõ rệt, như thể vừa cùng nhau ngâm mình trong bát yến mạch pha sữa.

Hai người “đánh cờ” suốt đêm, đến tận khi gần sáng mới thϊếp đi, hô hấp đều đều, sâu và chậm, rõ ràng là đều đã kiệt sức.

Không khí quanh hang đầy mùi hỗn tạp, có hơi thở của Tuyết Điểu và con người, thoảng hương thơm ngọt mang theo vị máu, mùi tươi mát của cỏ khô, xen lẫn cả một thứ mùi tanh không tiện nói ra.

Toàn bộ ngọn đồi thấp này, kể cả vùng đất hoang xung quanh đều là lãnh địa của Tuyết Điểu, không có người cũng chẳng có dị chủng nào dám bén mảng đến. Nhờ thế, hai người được yên ổn ngủ thẳng đến tận chiều.

Người tỉnh lại trước là người đàn ông tóc bạc. Làn da cậu trắng đến phản chiếu ánh sáng, hàng mi dày khẽ run rẩy, đôi mắt từ từ mở ra, con ngươi xanh lục đậm vẫn còn mang theo chút mơ màng và lười biếng.

Cậu hít sâu một hơi, theo bản năng cúi đầu xuống, kết quả là gò má liền cọ vào một mảng da thịt ấm áp.

Tựa như bị ấn trúng nút khởi động, cảm giác xa lạ mà quen thuộc ấy trong nháy mắt liền đánh thức đầu óc vốn đang nửa tỉnh nửa mê của cậu. Ngay sau đó, ký ức về chuyện xảy ra hôm qua như núi lửa bùng nổ, trào dâng lên ào ạt.

Thân thể đang ở kỳ phát tình không thể đè nén, đầu óc rối loạn đến mức chỉ còn lại bản năng sinh sản. Bản thân thì xé nát con sói biến dị dám xâm nhập lãnh địa, sau đó tha người đàn ông mình vừa ý về tổ, dùng máu mình dọa đối phương, nửa dụ dỗ nửa cưỡng ép mà... ngủ người ta...

Cảm xúc phức tạp trào dâng trong lòng cậu, xấu hổ đến mức chỉ muốn lấy tay che mặt. Nhưng vừa nhấc tay lên mới phát hiện bản thân vẫn còn đang ôm lấy eo người ta, tư thế thân mật đến mức không thể nào thân mật hơn được nữa.

“...”

Ngay cả chính cậu cũng không chịu nổi, chỉ có thể lựa chọn tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ.

Cậu không nhịn được âm thầm chửi mình một câu: Đào Thu à Đào Thu, cả đời này làm một con cầm thú đã đành, sao lại còn làm ra chuyện cầm thú cũng không bằng thế này?

Lúc này, Đào Thu thà rằng mình chưa từng khôi phục ký ức kiếp trước làm người, cứ tiếp tục sống làm một con chim không hiểu đạo đức còn hơn, vì cảm giác bị lương tâm cắn rứt thật sự quá đau khổ.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu cậu vẫn như 20 năm trước, chỉ là một con dị chủng bình thường của thế giới bị ô nhiễm, thì cậu đã chẳng cứu người đàn ông này, mà người đàn ông đó e rằng đã chết dưới móng vuốt của con sói biến dị kia rồi.

Nói cho cùng, cậu cũng xem như đã cứu một mạng người.

Đào Thu thở dài một tiếng.

Từ một tháng trước, khi ký ức kiếp trước dần dần thức tỉnh, cậu liền thường xuyên nảy sinh những suy nghĩ rối rắm như thế này.

Làm người và làm chim là hai kiểu tồn tại hoàn toàn khác biệt. Làm người phải có nhân tính, sống theo đạo lý, quy tắc và luân thường; còn làm chim thì phần lớn là tùy ý, hành động theo bản năng và tính hoang dã, cảm tính vượt trên lý trí.

Cho nên, khi không lâu trước đây Đào Thu cảm nhận được đại nạn sắp ập đến, cơ thể theo bản năng loài chim bắt đầu bước vào thời kỳ phát tình – nếu là trước kia, cậu chỉ cần để lại hậu duệ là xong. Nhưng vì hiện tại đã khôi phục ký ức làm người, cậu lại cảm thấy ghê tởm với kiểu hành vi vô cảm như vậy.

Cậu đã cố gắng đấu tranh với thú tính trong người mình, nhưng cuối cùng ý chí con người vẫn yếu hơn một chút. Khi phát hiện lãnh địa bị xâm nhập, Đào Thu bay ra ngoài, vừa nhìn thấy người đàn ông kia thì tất cả đều không thể cứu vãn được nữa.

Không biết nên gọi là may mắn hay bất hạnh, tuy ý chí con người đã thua, nhưng ít ra vẫn còn để lại ảnh hưởng: ít nhất cậu chọn bạn phối ngẫu là một con người, chứ không phải là một con dị chủng khác như mình ở kiếp này. Chỉ riêng điều đó cũng khiến Đào Thu cảm thấy được an ủi phần nào.

Có điều, điều khiến Đào Thu hơi bất ngờ là tuy đêm qua cậu là người ở "bên trên", nhưng lại là chủ động ngồi xuống trước.