Chương 4

Đồng tử nó lập tức co rút, nỗi kinh hoàng vì cái chết phủ trùm lên tâm trí.

Chưa cần bàn đến thực lực cụ thể, chỉ riêng việc Tuyết Điểu chiếm ưu thế tuyệt đối trên không đã đủ khiến nó mất thế ngay từ đầu.

Nhưng bất kỳ sinh vật nào có chút trí khôn cũng sẽ không dễ dàng vứt bỏ mạng sống của mình. Sói biến dị muốn chạy trốn, nhưng nó lại tiếc nuối con mồi mà nó đã đuổi bắt suốt chặng đường dài, chỉ còn chút nữa thôi là ăn được.

Thịt người chính là món ngon nhất mà nó từng được nếm qua.

Lúc này nó nóng lòng muốn liều một phen: tranh thủ trong khoảnh khắc Tuyết Điểu chưa kịp tới gần, bắt lấy con người trước mắt, rồi mang theo anh cùng chạy trốn.

Lâu Dự cũng nghe thấy tiếng chim hót, biết rằng Tuyết Điểu đã tới. Thế nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào con sói biến dị, không hề có ý định dời đi. Bàn tay phải buông xuôi bên người từ từ nắm lại, năm ngón tay chậm rãi siết chặt.

Chỉ trong thoáng chốc, con sói biến dị gần như nghĩ rằng nó đang hoa mắt. Bởi vì nó cảm nhận được từ trên người Lâu Dự một luồng sát khí sắc bén.

Sói biến dị thầm nhủ: hẳn là mình ảo giác thôi. Con người này không thể gϊếŧ nổi nó, nếu có thể, đối phương đã không phải tốn bao công sức dẫn nó vào lãnh địa của Tuyết Điểu để cùng nhau chết chung.

Nghĩ đến đây, trong lòng sói biến dị càng dâng lên mấy phần phẫn nộ. Nó không ngờ mình lại bị chính con mồi giở trò tính kế.

Điều này càng khiến nó quyết tâm không buông tha Lâu Dự. Nó nhe răng gầm lên một tiếng, rồi lao thẳng về phía Lâu Dự.

Lâu Dự vẫn đứng yên bất động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm con sói biến dị càng lúc càng áp sát.

Khi khoảng cách rút ngắn lại, con sói biến dị lấy đà nhảy bật lên, thân thể nhảy vọt lên không trung, lao tới nhào xuống người Lâu Dự.

Lông mày Lâu Dự hơi nhíu lại, trong lòng bàn tay phải lóe lên tia sáng tím, chuẩn bị xuất chiêu.

Nhưng còn nhanh hơn cả con sói khi nó vừa sắp nhào tới đỉnh đầu anh, là trận mưa lông trắng như đao sắc phóng tới từ không trung!

Những chiếc lông vũ ánh lên tia sáng kim loại lạnh lẽo, không chút nương tay, lướt qua Lâu Dự rồi phóng thẳng về phía con sói. Lông trên người sói biến dị tuy đã tiến hóa, cứng rắn như áo giáp, nhưng mắt, miệng, mũi vẫn là điểm yếu.

Giữa không trung, sói biến dị căn bản không kịp né tránh. Phần lớn lông vũ chỉ rơi lên da lông nó, chẳng khác gì gãi ngứa, nhưng có một chiếc lông vũ lại cắm thẳng vào mắt phải nó. Nó thậm chí còn tận mắt nhìn thấy máu tươi văng ra.

“Gru!” Sói biến dị gào lên đau đớn, ngã sóng soài xuống đất, bụi đất tung bay mù mịt.