Nửa năm trước ở trung ương căn cứ, nhà họ Thẩm vẫn còn coi Lâu Dự là một kẻ nhỏ bé không đáng để mắt, chẳng buồn bận tâm tới sự hận thù của anh. Cuối cùng chính vì thế mà phải ngã một cú đau điếng, thậm chí còn phải hợp tác với anh, cùng chia sẻ kỹ thuật điều chế thuốc thức tỉnh dị năng, vốn là chỗ dựa lớn nhất của bọn họ.
Lần này nhìn qua thì có vẻ Lâu Dự là người thua cờ, nhưng ai cười được đến cuối cùng thì còn chưa biết, chưa chắc đã là nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch.
Lâu Quyền thì sẽ nhân cơ hội này để chỉnh đốn lại các thế lực rối rắm trong căn cứ, củng cố quyền thống trị của chính mình. Nhưng mọi chuyện đều được tiến hành âm thầm, không để hai nhà Thẩm – Bạch cảm nhận được gì.
Còn việc trả thù của Lâu Dự, bất kể là âm thầm ra tay hay công khai đối đầu, từ khoảnh khắc này đều sẽ từng bước từng bước triển khai.
Mà nói đến nguyên nhân thật sự khiến tâm trạng Lâu Dự hôm nay tồi tệ, kỳ thật ngay cả bản thân anh cũng không thể lý giải rõ ràng.
Anh luôn có cảm giác trong lòng như bị dồn nén, bức bối không chịu nổi, như thể đang có chuyện gì cực kỳ nghiêm trọng xảy ra, cảm giác như đang nổi giận mà lại chẳng rõ cơn giận đến từ đâu.
Vì từ sáng cho tới giây phút này, Lâu Dự vẫn chưa gặp phải chuyện gì đủ khiến mình sinh ra loại cảm xúc dữ dội đến vậy, nên anh theo bản năng cảm thấy chắc là mình đang bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của người khác, giống như một tấm vải trắng bị nhuộm màu. Thuốc nhuộm là màu gì, thì anh cũng biến thành màu ấy.
Chỉ là thuốc nhuộm đến từ ai, ở đâu, Lâu Dự hoàn toàn không biết. Đây cũng chỉ là suy đoán của anh, chưa có chứng cứ thực tế nào.
Trong lúc Lâu Dự còn đang đầy hoài nghi, thì ở một nơi nào đó ngoài hoang dã, mọi thứ đã loạn thành một nồi cháo.
Tất cả dị chủng cấp bậc thấp hơn Tuyết Điểu đều đang tìm đường tháo chạy. Dù phải xâm nhập vào lãnh địa của những quái vật biến dị vô cùng nguy hiểm khác chúng cũng cam tâm, chỉ để được rời khỏi thung lũng nơi Tuyết Điểu đang cư ngụ càng xa càng tốt.
Bởi vì Tuyết Điểu đột nhiên phát điên! Gặp dị chủng là gϊếŧ! Không cần biết đối phương có phải “con mồi” nằm trong thực đơn của nó hay không!
Nơi nó đi qua, máu chảy thành sông, xác chết chất đống, tàn cảnh thảm thiết đến mức không lời nào có thể diễn tả nổi.
Những con dị chủng có một chút linh trí đều đang suy đoán: chẳng lẽ con Tuyết Điểu này sắp chết rồi sao? Bởi vì nhiều năm trước cũng từng có một con dị chủng cấp cao bất ngờ tử vong, trước đó cũng từng phát điên gϊếŧ chóc như thế này.
Khi bọn dị chủng đang gào khóc tháo chạy, Tuyết Điểu cũng không ngừng cất tiếng kêu dài. Giọng nó như khóc ra máu, vang vọng, bi thương thấu tận tâm can, nhưng lại không ai nghe hiểu được rốt cuộc nó đang gào cái gì.
Chỉ có Đào Thu biết rõ, những tiếng kêu kia chẳng qua chỉ là cách cậu phát tiết. Còn trong lòng cậu thì sắp sụp đổ rồi.
Cậu! Một con dị chủng giống đực lại có thể... mang thai!! Thế giới này điên thật rồi!!!
Dù đã dần quen với chuỗi sự kiện kỳ dị xảy ra sau khi khôi phục ký ức loài người, dù tự thấy mình có tâm lý đủ mạnh mẽ, nhưng khoảnh khắc phát hiện bản thân mang thai, Đào Thu vẫn cảm thấy thế giới quan của mình bị đập nát.
Bởi vì bất kể là kiếp trước làm người hay kiếp này làm chim, Đào Thu cũng chưa từng gặp chuyện nào đi ngược lại quy luật sinh lý như vậy, giống đực… mang thai? Nhưng chuyện ấy lại thật sự xảy ra với chính cậu.
Từ sau khi phát hiện dị năng mới, Đào Thu gần như đắm mình vào việc ủ chín trái cây rồi ăn chúng để làm chậm quá trình tử vong.
Nhất là khi chính bản thân hắn trải nghiệm được loại dị năng này giống như chơi game, càng dùng nhiều thì cấp bậc càng cao, độ thành thạo càng tăng, sức mạnh càng lớn.
Tuy tốc độ thăng tiến có phần chậm, nhưng cuộc sống lại thêm mục tiêu rõ ràng. Đào Thu hận không thể mỗi ngày đều lao vào luyện tập.
Sau khi nhận ra khu đất bùn trong hang động không đủ cho mình phát huy, cậu thậm chí còn tự tay mở rộng một mảnh “vườn rau” ở đáy thung lũng để luyện tập thực vật dị năng.
Chuyên tâm làm ruộng như thế, đến khi nhìn thấy cơ bụng dần dần biến mất, bụng ngày càng phẳng mịn, cậu cũng chỉ cho rằng dạo này ăn nhiều quá nên mập lên.
Dù gì thì loại dị năng này tiêu hao rất nhiều thể lực và tinh lực, Đào Thu ăn ba bữa lớn mỗi ngày cũng không phải không có lý. Hơn nữa cậu suốt ngày tung hoành săn gϊếŧ khắp núi rừng, vận động kịch liệt như vậy mà thân thể vẫn không có biểu hiện gì bất thường, làm gì giống người mang thai?
Cho nên đến lúc nhận ra trong bụng mình có sinh linh, chính xác là có trứng, cũng là khi “trứng” đó… “nói cho” Đào Thu biết.