Lâu Dự thản nhiên uống một ngụm nước ấm, không thèm để ý tới hắn.
Lâu Quyền lại nói:
“Nhưng mà nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch ra tay, người của nhà họ Lâu không thể nào không biết gì được. Dù cho trước đó bọn họ thật sự không biết, thì sau khi cậu phái người đi điều tra, họ vẫn giả bộ không nghe không thấy, chuyện này không thể xem là vô tình được đâu... Em trai này, chẳng lẽ bác họ thật sự muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con với cậu?”
Lúc này, cái gọi là “nhà họ Lâu” trong lời Lâu Quyền không phải chỉ hắn ta và Lâu Dự. Mà là chỉ nhà họ Lâu ở trung ương căn cứ, một thế lực lớn cũng có chi nhánh đặt ở căn cứ Vĩnh An, độc lập với Lâu Dự và Lâu Quyền, thuộc về gia tộc chính thống.
Lâu Dự liếc nhìn Lâu Quyền một cái:
“Chuyện này thì tôi đúng là không rõ lắm. Nhưng anh và chú họ "cha hiền con hiếu" cũng mười mấy năm rồi, chắc hiểu rõ suy nghĩ của mấy vị trưởng bối hơn tôi. Hay là truyền thụ lại chút bài học kinh nghiệm đi?”
Nếu nói đến “kẻ làm phản trong gia tộc”, thì Lâu Quyền mới là người đứng đầu của nhà họ Lâu. Chuyện năm đó đến nay đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, vậy mà vẫn thường xuyên trở thành đề tài tám chuyện nhàn rỗi của rất nhiều người ở căn cứ trung ương, đủ thấy nội tình bên trong câu chuyện đó hấp dẫn đến mức nào.
“Shh...” Lâu Quyền nhíu mày, “Hôm nay miệng cậu đâm chua thế? Mọi người không phải nói cậu là người ôn nhu, chu đáo nhất sao?”
Lâu Dự không phản bác, chỉ bình tĩnh nói tiếp:
“Cũng là học theo anh đấy, chỉ mới học được chút da lông thôi.”
“…” Lâu Quyền không muốn nói chuyện với Lâu Dự nữa, thật ra Lâu Dự cũng chẳng muốn tiếp lời hắn.
Lâu Quyền tự rót cho mình một ly nước ấm, hai anh em cứ thế ngồi đối diện nhau, không nói một lời, chậm rãi uống. Dáng vẻ nghiêm túc như đang thưởng thức cái gì đó cực phẩm, chẳng khác nào đang nếm rượu vang thượng hạng, chứ không phải chỉ là nước đun sôi để nguội.
Nếu nói nước là đại danh từ của sự bao dung cũng chẳng sai. Trước thảm họa, nhân loại dốc hết sức để lọc sạch nguồn nước bị ô nhiễm; sau thảm họa, tuy xảy ra biến dị nhưng mức độ thấp nhất, gần như không có thay đổi gì. Nhờ vậy mà khi rơi vào tình huống nguy cấp, con người vẫn có thể dùng nước một cách bình thường. Đến giờ, nước còn có thể giúp xoa dịu cảm xúc bối rối của con người, thật đúng là vạn năng trong các loại vạn năng.
Thật ra hôm nay giọng điệu của Lâu Dự có phần gắt gỏng không phải vì nhằm vào Lâu Quyền, mà là do tâm trạng anh không được tốt. Chỉ là trùng hợp Lâu Quyền lại là người khiến người ta khó ưa, đúng lúc đυ.ng ngay họng súng mà thôi.
Còn lý do khiến tâm trạng Lâu Dự không tốt, lại không liên quan nhiều đến chuyện bị nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch mưu hại.
Sau khi điều tra, Lâu Dự đã nắm được chứng cứ rõ ràng, chứng minh đàn Sói hoang biến dị kia là do người của nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch cố ý dẫn tới khu an toàn phía Nam. Còn thứ sương dụ lang phun ra từ xe tuần tra cũng là tác phẩm của bọn họ.
Thế nhưng đến lúc truy cứu trách nhiệm, cuối cùng lại chẳng động chạm gì tới nền móng của hai gia tộc này tại căn cứ Vĩnh An.
Hai nhà đó chỉ ném vài tên tép riu ra gánh tội thay, miệng thì nói những người cấp cao chẳng biết gì cả. Lâu Dự biết rõ họ đang nói dối, nhưng trong tình hình hiện tại, anh cũng không làm gì được họ.
Lâu Quyền không muốn vì chuyện này mà hoàn toàn trở mặt với nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch, tránh để hai nhà kia hợp lực trả đũa, ảnh hưởng tới kế hoạch nghiên cứu lớn mà hắn đang theo đuổi. Vì thế, tuy có giúp đỡ, hắn cũng chỉ mở đường chứ tuyệt không ra tay.
Cuộc “báo thù” lần này, trong mắt người ngoài thì chẳng khác gì tiếng sấm to nhưng mưa rơi chẳng bao nhiêu, thậm chí còn bị coi là một cú trả thù thất bại triệt để.
Nhưng kỳ thật, tình huống này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Lâu Dự. Với thế lực mà anh có hiện tại, đối đầu trực diện với những gia tộc lớn như nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch chẳng khác gì trứng chọi đá.
Thế nhưng, sở dĩ anh rõ ràng biết tình hình như vậy mà vẫn cố điều tra, vẫn muốn “báo thù”, chính là để đưa mâu thuẫn giữa anh và nhà họ Thẩm từ bóng tối ra ngoài ánh sáng, để tất cả mọi người đều biết: Lâu Dự và nhà họ Thẩm có thù oán không đội trời chung.
Năm xưa, những chuyện xảy ra giữa Lâu Dự và nhà họ Thẩm tại căn cứ trung ương từng bị đám người nắm quyền cố ý che giấu. Anh hận nhà họ Thẩm, mà nhà họ Thẩm cũng căm ghét anh, cả hai bên đều mong đối phương sớm diệt vong.
Lần này là nhà họ Thẩm chủ động gây chuyện trước, vậy thì đừng trách anh sau này ra tay tàn nhẫn, không nương tình.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch tại sao lại hoảng loạn ngay khi biết Lâu Dự còn sống và đã quay về? Chính là vì bọn họ biết rất rõ, Lâu Dự thù rất dai, tâm báo thù cực mạnh. Huống hồ anh lại là dị năng giả, quả thực có đủ năng lực để trả thù.