Chuyện dị năng được tăng cường với biên độ lớn, Lâu Dự đúng là không giấu. Cánh cửa gỗ đặc của phòng bệnh bị phá toang chính là bằng chứng sống. Việc xử lý tiếp theo đã được giao cho người của Lâu Quyền, tình huống cụ thể sớm muộn gì đối phương cũng sẽ biết, che giấu chẳng có ý nghĩa gì.
Lâu Dự trình bày kỹ lưỡng, tổng kết lại thành ba điểm:
Thứ nhất, việc thoát khỏi con Sói hoang biến dị là nhờ vào dị năng, nhưng con Sói hoang đó là do Tuyết Điểu gϊếŧ.
Thứ hai, anh sống sót là nhờ được Tuyết Điểu mang về tổ. Tại sao Tuyết Điểu lại làm thế, anh không rõ lắm, có lẽ chỉ là bộc phát lòng tốt nhất thời, bởi vì nó vốn không có ác ý gì với loài người.
Thứ ba, nguyên nhân khiến dị năng của anh tăng mạnh thì bản thân anh cũng không rõ. Khi được Tuyết Điểu mang về tổ, anh đã bất tỉnh. Đến khi tỉnh lại thì đã nằm trong căn cứ, có lẽ là bị dồn đến bước sống chết nên dị năng mới bị kích phát, khả năng này cũng không phải không thể.
Về việc vết thương trước ngực hồi phục quá nhanh, phía Lâu Quyền và các nhà nghiên cứu cũng không nghi ngờ nhiều. Trung tâm căn cứ từ lâu đã truyền ra tin tức: tốc độ hồi phục vết thương của dị năng giả nhanh gấp nhiều lần người thường.
Cũng chính vì vậy mà mọi người mới đổ xô đi tìm thuốc thử kích phát dị năng.
Chỉ là họ chưa từng tận mắt chứng kiến, nên cũng không rõ cái gọi là “nhanh” là nhanh đến mức nào. Trường hợp của Lâu Dự được cho là nằm trong phạm vi hợp lý, có thể ghi chép lại làm tài liệu tham khảo sau này.
Lâu Dự không rõ Lâu Quyền và các nhà nghiên cứu có hoàn toàn tin lời mình nói hay không. Trong thời gian dưỡng thương, họ muốn lấy máu của anh để làm thực nghiệm, muốn kiểm tra mức độ mạnh yếu của dị năng hiện tại. Lâu Dự cũng đều tích cực phối hợp. Cho dù kết quả cuối cùng khác với những gì anh kể, thì anh cũng chỉ kiên trì một nguyên tắc: “Không rõ thì không rõ,” cứ nhất quán miệng cứng là được.
Dù gì thì họ cũng không dám gϊếŧ anh, người duy nhất hiện tại mang giá trị nghiên cứu.
Thế là Lâu Dự bắt đầu ở lại viện nghiên cứu. Mấy nhà nghiên cứu ở đây đều là những con mọt sách chính hiệu, đối với những chuyện nửa thật nửa giả anh kể, họ cứ bám riết không buông, hỏi tới hỏi lui đến mức tưởng như muốn moi luôn não anh ra mà xem cho bằng được.
Ngay cả Lâu Quyền cũng thấy phiền khi đứng xem, nhưng Lâu Dự thì từ đầu đến cuối vẫn giữ dáng vẻ nghiêm túc kiên nhẫn. Cũng chính vì vậy mà trong căn cứ, danh tiếng của anh tốt không phải là không có lý do.
Nhờ có Lâu Quyền nắm quyền tối cao tại căn cứ này đích thân ra mặt, nên những kẻ có ý đồ xấu trong căn cứ cho dù muốn điều tra ngầm cũng chẳng tìm được chút thông tin nào. Ngay cả muốn mách lẻo với mấy ông lớn ở căn cứ trung ương cũng không có cái gì để báo, khiến chúng tức đến độ mất ăn mất ngủ.
Lâu Quyền là người chẳng có bao nhiêu lương tâm, vậy mà Lâu Dự vẫn chủ động phối hợp tích cực như thế. Dù hắn ta không trực tiếp ra tay giúp đỡ trong chuyện có người âm thầm hãm hại Lâu Dự, nhưng lại mở rộng “cửa phương tiện” cho Trần Lâm và vài người khác, giúp họ tránh được không ít đường vòng trong quá trình điều tra.
Trong căn cứ Vĩnh An có không ít tay trong đến từ mấy thế lực lớn ở trung ương. Vừa có năng lực lại vừa có động cơ hãm hại người khác thì chỉ có thể là bọn họ. Chỉ là Trần Lâm và những người cùng phe cần phải tìm được chứng cứ xác thực, hơn nữa còn phải chứng minh rõ những chứng cứ đó liên quan cụ thể đến người nào, hoặc ít nhất là một vài người nhất định.
Nửa tháng sau, Trần Lâm và các cộng sự thỉnh thoảng ra vào viện nghiên cứu, sau khi bàn bạc kỹ càng với Lâu Dự, cuối cùng cũng làm rõ toàn bộ sự việc.
Cuối cùng xác định được rằng người đứng sau chuyện này chính là nhà họ Thẩm và nhà họ Bạch, trong đó nhà họ Thẩm là chủ mưu.
Nhà họ Thẩm là gia tộc đầu tiên ở căn cứ trung ương nghiên cứu ra thuốc thử kích phát dị năng, từng được xem là nổi bật vô song.
Lâu Dự và nhà họ Thẩm vốn có ân oán, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến anh rời khỏi căn cứ trung ương lúc trước. Lần này bị hại là do nhà họ Thẩm nhúng tay, Lâu Dự cũng không lấy gì làm ngạc nhiên.
Lâu Quyền lên tiếng:
“Nhà họ Thẩm thì thôi đi. Nhưng nhà họ Bạch kia, ông già đó trước kia chẳng phải còn muốn thúc đẩy việc liên hôn giữa nhà họ Lâu và nhà họ Bạch sao? Nghe nói còn nhắm vào cậu nữa, giờ lại trở mặt. Họ là vì không chiếm được nên quay ra hủy diệt, hay là lúc cậu rời khỏi trung ương căn cứ, đã để lại món nợ tình cảm nào à?”
Lâu Quyền không còn ngồi ngay ngắn nữa mà tựa cả người vào lưng ghế, nhướng mày nhìn Lâu Dự, dáng vẻ như rất hứng thú hóng chuyện.
Lâu Dự mặt không đổi sắc, đáp:
“Ý đồ của kẻ hại người, một kẻ bị hại như tôi sao có thể biết được?”
Lâu Quyền liếc cậu một cái:
“Cậu đang qua loa cho có lệ với tôi đấy à.”