Lâu Dự thay xong quần áo, từ trong phòng bệnh bước ra, gật đầu chào Trần Lâm và Hoắc Lan, không để tâm đến ánh mắt muốn giữ lại của họ, thong thả đi tới trước mặt thủ hạ của Lâu Quyền.
“Cảm ơn đội trưởng Lâu đã thông cảm, mời đi bên này.” Hai người kia vẫn rất khách khí với Lâu Dự. Dù là trong dân thường hay trong quân đội căn cứ, danh tiếng của Lâu Dự đều rất tốt.
Lâu Dự gật đầu, nói: “Trong phòng bệnh có để lại dấu vết, làm phiền các anh xử lý một chút.”
Một trong hai người kia đáp lại: “Tổng chỉ huy đã phái người tới dọn dẹp hiện trường, cũng sẽ không để tin tức bị rò rỉ ra ngoài, xin ngài yên tâm.”
“Vậy thì tốt.” Nói xong, Lâu Dự quay đầu lại, đưa cho đồng đội ánh mắt trấn an, sau đó rời bệnh viện cùng hai người kia.
Bọn họ đi từ cửa sau, cố ý tránh ánh mắt của người khác.
Hai người đó không đưa Lâu Dự đến văn phòng hay nơi ở của Lâu Quyền, mà trực tiếp đưa anh đến viện nghiên cứu. Xe dừng lại ở bãi đỗ xe ngầm, từ thang máy chuyên dụng đi lên tầng.
Viện nghiên cứu là một trong những khu vực trọng yếu nhất của căn cứ. Mỗi tầng đều có chức năng riêng, không những được canh gác nghiêm ngặt mà việc ra vào cũng cần quyền hạn tương ứng.
Thang máy dừng ở tầng 5, đây là nơi Lâu Dự thường đến nhất. Nội dung nghiên cứu ở tầng này thuộc dạng cơ mật cấp cao của căn cứ, thực chất là nghiên cứu cách điều chế thuốc kích phát dị năng.
Qua vài lớp cửa lớn, trải qua nhiều vòng xác nhận thân phận, Lâu Dự cuối cùng cũng bước vào khu trung tâm. Anh được dẫn vào một văn phòng, Lâu Quyền đang ở bên trong đợi sẵn.
Khi Lâu Dự bước vào, Lâu Quyền đang uống trà. Vừa thấy anh, biểu cảm lạnh lùng ban nãy bỗng chốc biến thành nụ cười thân thiết nhiệt tình, đúng kiểu "trở mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng".
“Chào mừng em trở lại, em trai tốt của anh. Em có thể sống sót, anh thật sự rất vui.”
Lâu Quyền đứng dậy, dang hai tay ra đón lấy Lâu Dự, tua kim tuyến trên quân phục theo động tác của hắn ta mà đong đưa, hoàn toàn không có chút nghiêm túc hay đoan trang nào của một kẻ ở vị trí cao.
Lâu Dự né tránh cái ôm của hắn ta, thẳng thắn vạch trần:
“Đừng diễn nữa, nếu anh thật sự quan tâm tôi, thì đã không vội vàng gọi tôi tới trong lúc vết thương còn chưa lành hẳn.”
Lâu Quyền thu tay lại, nhưng bị Lâu Dự nói vậy cũng không tức giận, trên mặt vẫn nở nụ cười, trông cứ như một người ôn hoà dễ gần.
“Cũng đúng, bỏ qua màn tình cảm giả tạo đi, vào thẳng vấn đề luôn. Dù sao đối với việc nghiên cứu thuốc kích phát dị năng, thời gian chính là sinh mệnh.”
Vừa dứt lời, mấy nhân viên nghiên cứu từ ngoài cửa bước vào, toàn là những gương mặt Lâu Dự quen thuộc.
Đôi bên chào hỏi lẫn nhau, các tiến sĩ còn ân cần hỏi han tình trạng sức khỏe của Lâu Dự, thái độ còn chân thành hơn cả Lâu Quyền nhiều.
Họ đều là những nhà nghiên cứu thật thà, say mê học thuật, trước đây từng nhiều lần hợp tác với Lâu Dự, giữa đôi bên cũng không có mâu thuẫn gì lớn, có thể xem như bạn bè.
Lúc này Lâu Quyền đúng lúc mở miệng:
“Mọi người đều là người quen cũ cả, vậy thì khỏi cần phí thời gian chuyện trò xã giao. Lâu Dự trên người vẫn còn thương tích, nhất thời chưa thích hợp làm thí nghiệm liên quan tới thể năng, vậy thì tạm thời ở lại viện nghiên cứu dưỡng thương. Tiện thể nói lại cho mấy vị tiến sĩ nghe một chút, làm sao cậu có thể dùng tay không mà sống sót giữa hoang dã suốt một ngày một đêm.”
Mức độ nguy hiểm ở vùng hoang dã thì đến cả trẻ ba tuổi cũng biết. Việc Lâu Dự có thể sống sót trong điều kiện hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp bảo hộ nào, dị năng tất nhiên là yếu tố quan trọng, nhưng chắc chắn vẫn còn nguyên nhân khác.
Dù gì thì tin tức Tuyết Điểu suýt chút nữa cùng Hoắc Lan và những người đi cứu Lâu Dự trở về căn cứ, cũng đã lan truyền khắp nơi trong căn cứ.
Điều Lâu Quyền quan tâm nhất đương nhiên vẫn là dị năng, nhưng nếu Lâu Dự thật sự có phương pháp giúp tăng tỷ lệ sống sót của con người khi ra ngoài hoang dã, thì giá trị của thông tin này cũng cực kỳ cao.
Bất kể là vì lý do gì, con người không thể tránh khỏi việc phải ra ngoài hoạt động, mà mạng sống là điều quý giá, giảm bớt thương vong luôn là điều tốt.
Lâu Dự không chút do dự, dứt khoát đồng ý.
Chỉ là, không ai biết rằng dưới vẻ ngoài ôn hòa ấy, thật ra trong lòng anh đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, những điều nên nói và những điều dù có chết cũng sẽ không hé răng nửa chữ, Lâu Dự đều hiểu rõ.
Chuyện rối loạn tình cảm đêm đó, anh sẽ không nói.
Chuyện Tuyết Điểu dị biến thành hình người, anh cũng sẽ không nói.