Số ít giống chưa bị biến dị cũng chẳng khá hơn là bao. Bởi vì đất trên toàn cầu đã bị biến đổi, các loại giống cũ không thích nghi nổi với môi trường đất hiện tại, tỉ lệ nảy mầm cực thấp, mà dù có nảy mầm thì cũng dễ nhiễm bệnh, khó sống sót đến kỳ thu hoạch.
Các nhà khoa học cố gắng lai tạo giống mới, nhưng vì quá trình biến dị vẫn đang tiếp diễn, chưa bao giờ dừng lại, cộng thêm thiệt hại nhân lực quá lớn, khoa học kỹ thuật và nền văn minh đều bị gián đoạn ở nhiều khâu, khiến cho việc nghiên cứu trở nên muôn phần khó khăn hơn trước.
Lương thực dự trữ còn lại chẳng được bao nhiêu, giống mới thì chưa thể tạo ra, thời điểm ấy không ít người chẳng chết vì lũ quái vật, mà lại chết đói từng người một.
May mà trời còn thương người, sau mấy năm nỗ lực, các nhà khoa học cuối cùng cũng lai tạo ra được giống cây trồng phù hợp với điều kiện đất đai hiện tại.
Dù sản lượng vẫn còn kém xa so với thời kỳ trước đại tai họa, nhưng ít ra cũng đã có lương thực mới, giúp mọi người thở phào nhẹ nhõm phần nào.
Thêm vài thập kỷ trôi qua, những quái vật biến dị cấp cao đột nhiên không rõ lý do rút lui như thủy triều, chỉ còn lại những con cấp trung và cấp thấp vẫn rình rập khắp nơi. Tuy nhiên, con người lúc này đã miễn cưỡng có thể chống trả.
Nhân loại tạm thời có được một môi trường sống tương đối an toàn và ổn định, tận dụng cơ hội này để phát triển mạnh mẽ, tăng cường khả năng phòng thủ và tấn công thông qua xây dựng hạ tầng, đồng thời phục hồi và nâng cấp trình độ khoa học kỹ thuật.
Tuy nhiên, vấn đề lương thực vẫn như ngọn núi lớn đè nặng lên đầu mọi người. Do quá trình biến dị diễn ra liên tục, hạt giống mới thường chỉ trồng được một mùa rồi hỏng hoàn toàn, buộc các nhà nghiên cứu phải liên tục lai tạo và thử nghiệm thế hệ giống mới.
Nghiên cứu giống mới chẳng khác nào đánh bạc, không ai có thể đảm bảo rằng sau khi gieo xuống, chúng sẽ mọc lên được bao nhiêu, cuối cùng thu hoạch được bao nhiêu, và thực sự có bao nhiêu phần có thể ăn được.
Nếu may mắn, giống mới có sản lượng cao, con người không những có thể ăn no mà còn có thể dùng để nuôi gia súc biến dị cấp thấp, từ đó sản xuất ra sữa và thịt cho nhu cầu dinh dưỡng.
Nếu không may, giống mới sản lượng thấp, giá lương thực tăng vọt, kéo theo giá thịt và sữa cũng tăng theo, con người lại phải nhịn đói.
Bao nhiêu năm qua, giá lương thực chưa từng ổn định.
Giống lương thực của thế hệ trước được xem là năng suất cao, nhờ đó giá cả thị trường tạm thời ổn định, mọi người cũng được một thời gian sống yên ổn. Nhưng hiện tại, giống mới đang gặp vấn đề. Nghe nói một số hạt giống rau quả đều bị bệnh, khiến sản lượng giảm mạnh.
Giống cũ đã dùng hết, mà thứ sắp chiếm lĩnh thị trường lại là lứa giống mới năng suất thấp này.
Ăn uống là nhu cầu căn bản nhất của con người, nếu không đủ ăn thì rất dễ dẫn đến hỗn loạn. Trung tâm căn cứ không dám can thiệp vào các căn cứ vệ tinh ở phương diện này, cho nên tình hình nghiên cứu hạt giống ở tất cả các căn cứ đều tương tự nhau và cùng gặp phải bế tắc như nhau.
Câu hỏi của Johan không ai có thể trả lời, bàn ăn thoáng chốc rơi vào im lặng. Cũng may Johan chỉ than phiền một câu, vốn cũng không mong chờ có ai trả lời, nên cũng chẳng cảm thấy thất vọng.
Trần Lâm và Hoắc Lan chỉ quay về sau khi ba người đã ăn xong. Cả hai làm việc ở nơi khá xa bệnh viện, nhận được tin của Johan thì xử lý xong việc rồi mới tức tốc lên đường, tốn không ít thời gian.
Hơn nữa, người đi cùng hai người bọn họ đến cửa phòng bệnh còn có cả người của Lâu Quyền.
Johan và mọi người chặn ở cửa không cho vào, người do Lâu Quyền phái tới cũng không vội, chỉ điềm đạm nói: “Tổng chỉ huy mời gặp. Làm phiền đội trưởng Lâu theo chúng tôi đi một chuyến.”
Johan biết họ đến vì chuyện gì, không nhịn được lên tiếng: “Anh ấy vừa mới tỉnh lại, không thể chờ đội trưởng chúng tôi dưỡng thương xong rồi hãy đi sao?”
Người của Lâu Quyền vẫn giữ nguyên giọng điệu: “Xin lỗi, không thể.”
Vài người nóng tính, như Liễu Kỳ An đỏ bừng mặt, siết chặt nắm tay, giận dữ nhìn hai người kia, bộ dạng như chỉ chực ra tay nếu nói thêm một câu không vừa ý.
Cuối cùng vẫn là Lâu Dự ra tay ngăn cản cậu ta.
“Tôi sẽ đi với các anh.”