Chương 24

Khi thế yếu về tay người, bọn họ không có tư cách phản kháng. Chỉ vì cầu lấy một nơi dung thân, cuối cùng vẫn phải gật đầu đồng ý với điều kiện phi lý của Lâu Quyền, cho dù trong lòng cực kỳ bất mãn.

“Để tôi liên lạc với Hoắc Lan và Trần Lâm, bảo hai người họ sớm quay về.” Johan nói, giọng hơi trầm thấp. Anh ta kiếm cớ rời đi, không muốn để Lâu Dự thấy vẻ mặt bức bối của mình.

Lúc trước, mấy người bọn họ vì ân cứu mạng mà nhất quyết đi theo Lâu Dự trốn khỏi trung ương căn cứ. Trong lòng Lâu Dự vẫn luôn cảm thấy áy náy với họ, vì vậy mới gắng hết sức bảo vệ, cũng vì thế mới chấp nhận trở thành vật thí nghiệm cho Lâu Quyền.

Điều khiến người ta sốt ruột nhất là hiện giờ, ngoại trừ giận dữ trong bất lực, bọn họ chẳng thể làm được gì cả.

Liễu Kỳ An thức thời đổi chủ đề, cười hề hề nói:

“Đội trưởng, anh ngủ lâu như vậy, chắc đói bụng rồi nhỉ? Đúng lúc em mua cơm về. Có khoai tây xào chua cay, thịt kho tàu, canh cải thảo. Ông chủ bảo giống khoai tây này là loại mới, mùi vị ngon hơn loại cũ nhiều, giá cũng đắt gấp đôi đấy!”

Mới tỉnh dậy, thật ra Lâu Dự không thấy đói lắm. Lúc anh còn hôn mê, bác sĩ đã truyền dịch bổ sung đầy đủ dinh dưỡng cho cơ thể rồi. Nhưng vì không muốn làm mọi người thấy khó xử, anh vẫn nói:

“Chắc hai người cũng chưa ăn đâu nhỉ? Ăn cùng nhau đi.”

“Ai da, được rồi!” Liễu Kỳ An nhanh chóng chạy lại xách cơm vào.

Cậu ta mua khẩu phần cho hai người, nhưng vì bọn họ ăn khỏe nên đã bỏ thêm tiền để lấy thêm một phần cơm. Giờ vừa hay có thể chia cho Lâu Dự.

Lâu Dự xuống giường vào phòng vệ sinh rửa mặt qua loa. Hai người kia thấy anh cử đọng bình thường, vết thương cũng không tái phát, trong lòng yên tâm không ít.

Ba người ngồi quây quần ăn cơm. Johan nhìn hộp cơm, hơi nhíu mày:

“Kỳ An, cái này là mua ở quán A khu gần nhà đúng không? Sao cảm giác phần ăn ít hơn, mùi vị cũng khác?”

Quán cơm nhỏ ở A khu cách chỗ họ ở rất gần. Trong đội chỉ có Trần Lâm biết nấu ăn, lúc anh ta bận, cả nhóm sẽ ra đó ăn cơm hoặc gọi hộp về. Còn về khẩu phần và mùi vị thì mấy người bọn họ đều quen thuộc quá rồi.

Liễu Kỳ An cắn một miếng khoai tây, buồn bực nói: “Ông chủ bảo dạo gần đây trừ cải trắng ra, các nguyên liệu nấu ăn khác trên thị trường đều đã thay đổi giống mới, giá cả cũng tăng theo. Đợi vài hôm nữa lứa cải trắng cũ bán hết, giống mới chắc cũng sẽ tăng giá thôi.”

Nguyên liệu đắt lên, chi phí tăng, giá món ăn thành phẩm đương nhiên cũng tăng theo.

Johan thở dài: “Giá thực phẩm rốt cuộc đến bao giờ mới ổn định được đây?”

Trăm năm trước, thảm họa lớn bùng phát, loài người bị đẩy khỏi chuỗi thực phẩm, bao công sức tích lũy hàng thế kỷ tan biến trong chốc lát. Từ thời đại phát triển khoa học kỹ thuật rực rỡ, con người lùi bước đến mức ngay cả chuyện ăn no mặc ấm cũng trở nên khó khăn.

Thời kỳ đầu thảm họa, loài người là nhóm chịu tổn thất nặng nề nhất. Sinh vật biến dị tàn sát vô tội vạ, chẳng buồn kiêng dè. Cỏ dại và côn trùng từng bị con người giẫm đạp dưới chân, giờ chỉ cần biến dị là có thể trở thành quái vật đe dọa tính mạng. Những loại virus từng vô hại cũng có thể nhờ tiến hóa mà phá hủy hệ miễn dịch của con người chỉ trong chớp mắt.

Nông nghiệp và công nghiệp sụp đổ, sinh tồn trở thành ưu tiên hàng đầu.

Sau khi cố gắng lắm mới xây dựng được căn cứ, nhưng lũ quái vật thèm khát máu thịt con người lại như dòi bọ trong xương, luôn luôn rình rập đe dọa sự an toàn của nhân loại.

Không chỉ vậy, con người còn phải đối mặt với khủng hoảng lương thực chẳng kém gì mối họa từ sinh vật biến dị.

Lương thực dự trữ, một phần bị phá hủy trong thảm họa, một phần bị biến dị không thể ăn được, phần còn lại dùng để nuôi sống những người còn sống sót – mà lượng đó chẳng trụ được bao lâu.

Có căn cứ, con người mới có môi trường sống ổn định tương đối, mới có thể bắt đầu phát triển lại nông nghiệp và công nghiệp.

Nhưng điều đáng sợ nhất là, giống cây trồng cao sản chất lượng tốt mà con người từng mất bao công sức lai tạo, đại đa số đều bị biến dị hoặc thoái hóa, hoặc tiến hóa. Nói chung kết quả đều là năng suất thấp, mùi vị tệ, thậm chí có loại còn sinh độc tố.