Chương 23

Tại phòng bệnh trong bệnh viện, sau khi nghe Lâu Dự giải thích rằng lý do căn cứ Vĩnh An dám mạo hiểm đắc tội đám người từ căn cứ Trung ương để giữ họ lại là vì anh đã đồng ý với Lâu Quyền hai điều kiện.

Một điều kiện, anh từng nói với họ rồi, chính là làm “một nửa cấp dưới” cho Lâu Quyền, giúp hắn ta làm việc.

Còn điều kiện thứ hai, vì sợ các đồng đội phản đối nên trước giờ anh vẫn giấu, nhưng đến nước này rồi, không thể không nói nữa.

Điều kiện ấy là: anh phải phối hợp với nhóm nghiên cứu dưới trướng Lâu Quyền trong việc nghiên cứu về dị năng thức tỉnh.

Hiện tại, kỹ thuật điều chế thuốc thử giúp dị năng thức tỉnh đang bị căn cứ Trung ương hoàn toàn kiểm soát độc quyền. Các căn cứ vệ tinh như Vĩnh An thậm chí còn chẳng có tư cách chạm tay vào quy trình nghiên cứu, chứ đừng nói đến việc phân phối thành phẩm. Đến cả nhu cầu trong nội bộ Trung ương cũng chưa được đáp ứng đầy đủ, làm gì đến lượt những căn cứ như họ.

Các căn cứ vệ tinh vốn được xây dựng với mục đích bảo vệ cho “tường thành” của Trung ương, mối quan hệ vốn là kiểu phụ thuộc. Thế nhưng, từ mấy chục năm trước, khi đám quái vật biến dị bất ngờ giảm bớt tần suất tấn công các căn cứ loài người, nguy cơ xâm lược bên ngoài dần biến mất, xã hội loài người từng bước ổn định trở lại, thì mâu thuẫn nội bộ cũng bắt đầu dần lộ ra.

Căn cứ Trung ương tuy là lực lượng tổng hợp mạnh nhất, nhưng quyền lực lại nằm trong tay một số đại gia tộc thực lực ngang nhau, ai cũng muốn ngồi lên vị trí cao nhất. Bởi vậy tranh đoạt quyền lực là điều không thể tránh khỏi, mấy năm nay bề ngoài tuy vẫn giữ được hòa bình, nhưng bên trong lại luôn tiềm ẩn sóng ngầm.

Mấy căn cứ vệ tinh kia, sau khi bọn quái vật rút lui vẫn kiên quyết trụ lại địa phương cũ. Không chỉ điều kiện sinh hoạt không theo kịp trung tâm, việc phát triển còn bị hạn chế nặng nề, đã vậy còn phải liên tục cung cấp tài nguyên cho trung ương căn cứ.

Người ở các căn cứ vệ tinh muốn chuyển đến trung tâm sinh sống thì cực kỳ khó khăn, mà người trung ương thì lại tự cho mình là cao cấp hơn, xem thường những ai đến từ căn cứ vệ tinh.

Các loại mâu thuẫn dồn nén lâu ngày, bùng nổ chỉ là chuyện sớm muộn.

Hiện giờ, hầu hết các căn cứ vệ tinh đều nhen nhóm ý định “độc lập”, nhưng vì e ngại sự uy hϊếp từ trung ương căn cứ nên cũng chỉ dám âm thầm tiến hành mà thôi.

Năm năm trước, thuốc thử kích phát dị năng xuất hiện như một kỳ tích. Tuy tỷ lệ thành công thấp, nhưng một khi thành công, một dị năng giả có thể lấy một địch trăm, chiến đấu với quái vật đột biến cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Thứ quý giá như vậy, ai mà chẳng thèm muốn?

Gia tộc phát minh ra thuốc thử ấy lập tức leo lên hàng đầu ở trung ương căn cứ, uy thế bức người, gần như có thể ngồi ngang hàng với các gia tộc lớn khác. Nếu không phải những gia tộc còn lại liên thủ kiềm chế, trung tâm sớm đã bị dòng họ đó thao túng rồi.

Chỉ là nửa năm trước xảy ra một sự cố ngoài ý muốn, khiến gia tộc đó buộc phải chia sẻ kỹ thuật chế tạo thuốc thử với vài nhà khác, trung ương căn cứ mới tạm khôi phục lại vẻ ngoài hòa bình.

Căn cứ Vĩnh An là một trong ba căn cứ vệ tinh mạnh nhất, mà thủ lĩnh Lâu Quyền thì dã tâm đầy mình. Mấy năm nay, hắn ta vừa làm ra vẻ trung thành với trung tâm, vừa ra sức phát triển thế lực riêng.

Thân phận của Lâu Dự rất nhạy cảm, lại còn là dị năng giả chưa hoàn toàn thức tỉnh. Các căn cứ vệ tinh khác tuy thèm thuồng, nhưng vì sợ trung tâm trách phạt nên không dám chứa chấp.

Tuy nhiên, Lâu Dự cũng biết rõ thân mình, không đi tìm chỗ khác, rời khỏi trung tâm là lập tức đến Vĩnh An. Bởi vì anh hiểu rõ tính cách người anh họ kia, cũng hiểu rõ dã tâm và năng lực của hắn ta.

Vì muốn phá giải kỹ thuật chế thuốc dị năng, Lâu Quyền nhất định sẽ giữ anh lại.

Nhìn hai người trước mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc sau khi nghe hết, Lâu Dự khẽ thở dài:

“Chuyện này cũng không có gì. Muốn có được bao nhiêu, thì phải đánh đổi bấy nhiêu.”

Liễu Kỳ An và Johan đều hiểu đạo lý ấy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.

Johan lo lắng hỏi:

“Những thí nghiệm đó… có làm tổn thương cơ thể của đội trưởng không?”

Liễu Kỳ An thì nhớ đến những bộ phim khoa học viễn tưởng đầy ám ảnh, mắt trợn tròn sợ hãi:

“Không đến mức bị… mổ ra nghiên cứu chứ?”

Lâu Dự cười trấn an:

“Không nghiêm trọng như vậy đâu. Bình thường chỉ là lấy máu, kể lại quá trình tiếp nhận thuốc dị năng lần đầu, rồi bị mấy cái máy móc tạo hình kỳ dị quét quét soi soi một hồi, phối hợp với các nhà nghiên cứu ghi lại biến hóa của dị năng thôi. Bọn họ coi tôi như vật thí nghiệm sống, lỡ làm tôi chết rồi thì người thiệt là họ chứ không phải tôi.”

Dù anh nói nhẹ nhàng như vậy, sắc mặt của Johan và Liễu Kỳ An vẫn chẳng khá hơn chút nào.