Chuyện dị năng, quả thật Lâu Dự vẫn luôn giấu giếm đồng đội, nhưng lần này, những gì anh nói là sự thật.
Trước khi đến căn cứ Vĩnh An, dị năng của anh rất không ổn định, lúc nào cũng có dấu hiệu sắp hỏng. Anh bị đánh giá là sản phẩm thí nghiệm thất bại, gần như không còn giá trị sử dụng. Nếu không phải như vậy, những người đó cũng đã chẳng dễ dàng để anh rời đi.
Sau đại thảm hoạ, động thực vật đều xảy ra biến dị, sở hữu sức mạnh cường đại. Chỉ riêng loài người bị Thần vận mệnh vứt bỏ, suốt trăm năm qua vẫn không thể tự nhiên tiến hóa.
Phải cực kỳ vất vả, nhờ vào khoa học kỹ thuật, con người mới có thể nắm được một phần năng lực siêu nhiên. Nhưng quá trình tạo ra dị năng giả lại vô cùng tốn kém, xác suất thành công cực kỳ thấp, cho nên mỗi một dị năng giả đối với nhân loại mà nói đều quý giá vô cùng.
Ở căn cứ Vĩnh An, số người biết Lâu Dự sở hữu dị năng không nhiều. Vì lý do an toàn, bản thân anh và các đội viên cũng không chủ động công khai điều này, trong sinh hoạt hàng ngày anh gần như không bao giờ sử dụng dị năng.
Chỉ có Lâu Dự mới hiểu rõ, nửa năm kể từ khi đặt chân đến Vĩnh An, dị năng của anh dần ổn định, đồng thời cũng bắt đầu có sức mạnh và lực sát thương nhất định.
Anh lo lắng tin tức bị lộ ra ngoài, cho nên ngay cả với các đồng đội cũng giấu kín.
Không phải vì không tin tưởng họ, mà là vì hiện tại cả đội vẫn đang ở thế yếu, không thể biết trước được những kẻ âm thầm mưu đồ kia sẽ dùng thủ đoạn gì để dò xét tình hình.
Không nói cho đội viên, chính là vì không muốn khiến họ gặp nguy hiểm nhiều hơn.
Ngày hôm đó dẫn dụ Lang Vương biến dị đi chỗ khác, cũng là vì thể chất của anh đã được cải thiện nhờ dị năng, nên mới có thể tiếp tục chiến đấu sau một trận ác chiến mà thể lực của những người khác đều đã cạn kiệt.
Lâu Dự vốn đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu Tuyết Điểu đến cuối cùng vẫn không xuất hiện, anh sẽ dốc toàn lực sử dụng dị năng. Dù không đủ để cùng Lang Vương đồng quy vu tận, ít nhất cũng có thể khiến nó trọng thương.
Trong vùng hoang dã đầy rẫy quái vật biến dị, chỉ cần bị thương là chẳng khác nào trở thành con mồi. Dù anh Lâu Dự có chết, thì Lang Vương cũng chẳng thể sống lâu thêm được bao nhiêu.
Nhưng dựa theo năng lực trước đây của anh, vốn dĩ không thể tạo ra loại thương tổn như vậy. Cánh cửa kia dù chỉ làm bằng gỗ, nhưng nguyên liệu lại là từ cây biến dị, độ cứng gần như chẳng kém gì thép.
Huống hồ, Lâu Dự còn biết rõ vừa rồi mình vẫn chưa dùng toàn lực.
Thực lực dị năng của anh, dường như chỉ sau một đêm... đã hoàn toàn lột xác.
Thấy Lâu Dự trầm ngâm không nói, Liễu Kỳ An cười, trấn an:
“Đội trưởng, anh đừng lo quá. Dị năng mà, vốn dĩ thay đổi thất thường là chuyện thường tình. Đám chuyên gia kia đến giờ còn chưa nghiên cứu được rõ ràng nữa là, nếu không thì trước đây họ đã chẳng nhất trí cho rằng dị năng của anh đã thất bại.”
Lâu Dự gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với nhận định của Liễu Kỳ An.
Anh cũng không giải thích việc dị năng tăng vọt có thể liên quan đến chuyện xảy ra vào đêm mưa lớn hôm đó. Bởi vì đêm ấy quá đỗi kỳ lạ, bản thân Lâu Dự cũng không nói rõ được, mà có nói… cũng khó nói nên lời.
Johan khoanh tay nói:
“Đây vừa là tin tốt, cũng là tin xấu. Trong thế giới này, nếu muốn sống sót thì năng lực cá nhân càng mạnh càng tốt. Nhưng nếu tin tức dị năng của đội trưởng đã ổn định bị truyền ra ngoài, chỉ e bên căn cứ Trung ương sẽ không dễ dàng bỏ qua.”
Nghe vậy, Liễu Kỳ An cũng nhíu mày:
“Vừa rồi tiếng nổ quá lớn, hai ngày nay đám người bên đó vẫn luôn cắm chốt quanh bệnh viện, căn bản không thể che giấu được, chắc chắn họ đã nghe thấy động tĩnh. Còn cả cánh cửa phòng kia nữa, khó mà qua mặt họ được.”
Johan lo lắng nói:
“Bệnh viện là địa bàn của Lâu Quyền, người đó tâm tư kín đáo, kỹ càng đến cả một sợi tóc, sợ là không thể giấu nổi.”
Johan và Liễu Kỳ An đều sốt ruột, nhưng Lâu Dự lại vẫn bình tĩnh, anh thản nhiên nói:
“Không cần giấu Lâu Quyền. Ngược lại, tôi còn phải là người đầu tiên báo cho anh ta biết.”
Liễu Kỳ An khó hiểu hỏi:
“Vì sao chứ?”
Lâu Dự đáp:
“Bởi vì tôi và anh ta có một hiệp nghị.”
Cùng lúc đó, tại văn phòng của Lâu Quyền.
Nghe tin mới nhất truyền từ bệnh viện, Lâu Quyền khẽ cười, nụ cười sâu xa khó đoán:
“Dị năng hệ lôi, uy lực đúng là phi thường. Xem ra lúc trước mạo hiểm thu nhận bọn họ là một quyết định không sai.”