Chương 21

Đám nhân viên y tế này thật ra cũng chỉ muốn tranh thủ tìm hiểu tình trạng của anh trước tiên, nhưng đối mặt với Johan lạnh lẽo như băng giá, không ai dám mở miệng thêm câu nào. Mọi người đều cười gượng lùi lại, viện đủ lý do để rút lui.

Dù sao thì toàn căn cứ Vĩnh An đều rõ ràng: các thành viên trong đội của Lâu Dự mỗi người một tính, Johan là Đội phó, phong cách tàn nhẫn quyết đoán của anh ta hoàn toàn đối lập với sự kín đáo và nội liễm của Lâu Dự.

Ngày thường nhìn có vẻ lịch sự, nho nhã, nhưng một khi nổi giận thì thủ đoạn của anh ta không phải người thường chịu nổi.

Trước đây từng có người công khai khıêυ khí©h đội của họ, đã bị chính tay Johan đánh đến nửa thân bất toại, suýt nữa mất mạng.

Không đùa được đâu, anh ta đánh thật đấy.

Sau khi xác nhận mọi người đã rời đi, Johan đóng cửa lại, cùng Liễu Kỳ An vừa đánh rơi hộp cơm xuống đất vội vã đi vào trong phòng bệnh.

Liễu Kỳ An kích động suýt nữa thì nhảy dựng lên:

“Đội trưởng! Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi! Anh ngủ liền hai ngày hai đêm đấy, dọa chết bọn em luôn!”

Lúc này, Lâu Dự đã hoàn toàn tỉnh táo. Nhìn thấy gương mặt đồng đội cùng khung cảnh quen thuộc xung quanh, trong mắt anh vẫn còn nét hoang mang khó tin:

“Tôi… đã quay về rồi sao?”

Ký ức cuối cùng của anh vẫn còn dừng lại ở trong hang núi. Sau một đêm điên cuồng và hỗn loạn, cơn mệt mỏi và buồn ngủ kéo đến, hai người cùng thϊếp đi. Khi ấy, bàn tay của “người đó” vẫn còn đang đan chặt lấy tay anh.

Khóe môi Johan khẽ nhếch lên, ánh mắt sáng rực:

“Phải. Là tôi, Kỳ An và Hoắc Lan đưa anh về từ sào huyệt của Tuyết Điểu. Vận khí của chúng ta cũng khá tốt, Tuyết Điểu không ngăn cản gì cả.”

Nghe vậy, môi Lâu Dự mím chặt:

“Kể chi tiết cho tôi nghe lúc đó.”

Johan gật đầu, bắt đầu kể lại tình hình ngày cứu viện một cách có trật tự, nhấn mạnh việc Tuyết Điểu còn đích thân hộ tống bọn họ về tới căn cứ mới rời đi.

Nghe xong, biết họ chỉ nhìn thấy con chim mà không thấy “người đó”, Lâu Dự cụp mắt xuống, giấu đi cảm xúc chộn rộn đang cuộn trào nơi đáy lòng.

Liễu Kỳ An cũng đi cùng nhóm cứu viện sớm một ngày, lúc này lên tiếng bổ sung:

“Hôm đó có mấy người trong đội tuần tra chạy về báo tin nói rằng đội trưởng một mình dẫn dụ Vương của đám Sói hoang biến dị đi chỗ khác. Khi bọn em vừa nhận được tin, chuẩn bị xuất phát đi chi viện thì căn cứ lại ra lệnh triệu hồi toàn bộ nhân viên phụ cận quay về, vì sợ sắp có mưa lớn và lo đám lang biến dị sẽ khiến các quái vật khác bạo động. Kết quả là căn cứ lập tức đóng cổng lớn, không cho bất kỳ ai ra vào. Bọn em có gây náo loạn cũng vô ích.”

Giọng cậu ta mang theo chút khó chịu:

“Đêm đó, khắp căn cứ đều lan truyền tin đội trưởng đã chết, nói với vẻ chắc như đinh đóng cột. Nhưng bọn em không tin. Sáng hôm sau, ngay khi cổng vừa mở, bọn em liền lập tức ra ngoài tìm anh. Cuối cùng tìm thấy thi thể của con Lang Vương biến dị cùng những chiếc lông trắng rơi đầy trên đất hoang. Khu vực đó vốn là địa bàn của Tuyết Điểu, bọn em đoán anh có thể bị nó bắt đi nên mới quyết định tìm đến tổ chim.”

Nói đến đây, cậu ta nở nụ cười, giọng đầy đắc ý:

“Đám người đó sau khi biết đội trưởng còn sống trở về, ai nấy đều sốc đến rớt cả cằm! Chờ bọn em gom đủ chứng cứ chứng minh bọn họ cố tình mưu sát, nhất định sẽ khiến bọn họ phải trả giá gấp bội!”

Tuy nói vậy, nhưng thực tế Liễu Kỳ An vẫn chưa tìm được bằng chứng cụ thể.

Lâu Dự cũng không lấy làm lạ. Thời gian bọn họ tới căn cứ Vĩnh An vẫn còn quá ngắn, lại hành động vội vàng, vừa mới đứng vững chân, chưa đủ thực lực để đối đầu với những thế lực đã ăn sâu bén rễ ở đây cũng là điều bình thường.

Johan tiếp lời:

“Hoắc Lan và Trần Lâm đang ra ngoài làm việc. Chút nữa tôi sẽ báo cho họ biết anh đã tỉnh. Họ nhất định sẽ rất mừng.”

Nói rồi, ánh mắt Johan chuyển sang cánh cửa phòng bệnh bị phá thủng một lỗ to, hắn quay đầu, tò mò hỏi Lâu Dự:

“Đội trưởng, dị năng của anh… đã mạnh lên rồi sao?”

Johan vừa nói xong, Liễu Kỳ An mới sực nhớ đến tiếng nổ lớn lúc nãy. Hắn nhìn sang Lâu Dự, rồi lại nhìn cái lỗ đen sì to đùng trên cửa, giọng nói không giấu được vẻ phấn khích:

“Đúng đấy, đội trưởng, cái lỗ kia là anh làm ra đúng không? Khi nào thì anh mạnh đến vậy? Em nhớ rõ trước khi tới căn cứ Vĩnh An, ngay cả việc phát động dị năng với anh cũng rất khó khăn mà?”

Lâu Dự nhìn chằm chằm vào bàn tay phải vừa mới tung dị năng, trong mắt thoáng hiện nét nghi hoặc:

“Lúc đó tôi vô thức dùng trong mộng, không ngờ lại tạo ra hiệu quả như thế này. Chính tôi cũng không dự đoán được.”