Theo tiếng gọi của bọn họ vang lên, Lâu Dự ngửi thấy mùi máu tanh, một chất lỏng ngọt mát chảy vào miệng anh, rồi anh rơi vào một vòng tay mềm mại ôm lấy.
“Có chịu được không?” Lâu Dự nghe thấy có người hỏi mình.
Cơn nóng trong người càng lúc càng dữ dội, nhưng lại khác với cơn nóng ban nãy, như thể có thứ gì đó sắp từ sâu trong đất chui lên, phá vỡ tất cả.
Ngay lúc then chốt, Lâu Dự đột nhiên phát hiện ra mình có thể cử động được.
Xuất phát từ bản năng sinh tồn, anh lập tức vòng tay ôm chặt lấy người kia. Trong cảm giác được che chở ấy, một luồng ánh sáng tím đột ngột phát ra từ ngực anh.
Dưới ánh sáng ấy, Lâu Dự thấy rõ khuôn mặt người đang ôm trong lòng mình.
Mái tóc dài màu trắng mềm mại, gương mặt đẹp tinh xảo không sao tả xiết, đôi mắt màu xanh xám u buồn như chất chứa vô tận đau thương và thương xót, đối phương bình thản nhìn thẳng vào anh.
Ánh sáng chợt bùng lên dữ dội, che lấp hoàn toàn gương mặt người kia. Lâu Dự không còn nhìn rõ được nữa.
Một cơn hoảng loạn trào dâng trong lòng, Lâu Dự theo bản năng vung tay, muốn đẩy luồng sáng kia ra ngoài.
Không ngờ, anh thực sự làm được.
Ánh sáng vừa bị ném ra khỏi người, một tiếng nổ dữ dội vang lên, cảnh vật trước mắt anh như bị cuốn ngược lại, người tóc bạc biến mất, giọng nói của các chiến hữu cũng không còn.
“Đừng đi!” Lâu Dự lập tức bật dậy từ trên giường, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, mắt trợn to, thần trí vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn mộng.
Ngoài phòng bệnh, Liễu Kỳ An vừa mua cơm trở về thì nghe tiếng nổ, hốt hoảng chạy vào. Một chân cậu ta đá tung cửa lớn, vừa vào liền thấy Johan đang ngồi đờ đẫn trên ghế, tay cầm ly trà mà mặt ngơ ra như mất hồn.
Theo ánh mắt Johan nhìn sang, cánh cửa gỗ phòng bệnh bị nổ toác ra một lỗ lớn, bên cạnh còn lấp lánh vài tàn lửa đỏ.
Qua cái lỗ to đó, Liễu Kỳ An nhìn thấy Lâu Dự đang ngồi trên giường bệnh, tay còn giơ lên chưa hạ xuống, rõ ràng tố cáo: "Thủ phạm phá cửa chính là tôi."
Liễu Kỳ An cầm hộp cơm trên tay, sững sờ đến mức hét lớn:
“Vãi chưởng!!!”
Lúc này, nhân viên y tế bị đánh động cũng ào ào chạy tới, Johan hoàn hồn lại vội lao ra chặn ngay cửa, ngăn không cho ai vào.
Một y tá tò mò hỏi, giọng vừa ngạc nhiên vừa lo lắng:
“Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Johan dùng thân mình che chắn tầm nhìn của họ, giọng áy náy đáp:
“Xin lỗi, không cẩn thận làm rơi vài thứ. Bọn tôi sẽ tự xử lý và đền bù đầy đủ.”
Bác sĩ trực ban ở phía sau tỏ vẻ không tin, nghi ngờ nói:
“Làm rơi đồ mà phát ra tiếng động lớn thế sao? Dù có bồi thường thì cũng nên để chúng tôi kiểm tra xem đã chứ?”
Nghe vậy, sắc mặt Johan lập tức thay đổi. Ánh mắt anh ta lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén, phóng thẳng về phía bác sĩ đang chất vấn. Giọng nói của anh ta cũng trở nên cứng rắn, không cho phép ai xen vào:
“Tôi nói rồi, chuyện này bọn tôi tự giải quyết. Hay ông không hiểu tiếng người?”
Lời vừa dứt, sắc mặt của nhóm nhân viên y tế đều tái mét.
Đội của Lâu Dự đã xuất hiện ở căn cứ Vĩnh An từ nửa năm trước, sau đó nhiều lần hoàn thành các nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm cao, được xem như đội lính đánh thuê đi đầu, có danh tiếng lẫy lừng. Bản thân Lâu Dự lại càng nổi bật với sức chiến đấu siêu cường, ngoại hình xuất chúng cùng tính cách trầm ổn, ôn hoà, khiến người người kính phục.
Tin Lâu Dự còn sống trở về đã lan truyền khắp căn cứ. Ai cũng biết hiện giờ anh đang nằm viện, người quan tâm đến anh đông không đếm xuể.