Lâu Quyền thu lại vẻ cười đùa ban nãy, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo như băng giá mùa đông, chiếu thẳng vào người đàn ông kia, lạnh đến tận xương tủy.
Người kia run rẩy một chút, như thể có phần sợ hắn.
Lâu Quyền chẳng hề có ý dỗ dành, giọng điệu lãnh đạm đến vô tình:
“Không muốn thì cút, tôi đâu thiếu một người như cậu.”
Nghe vậy, trong mắt người kia lộ rõ vẻ sợ hãi thật sự. Cậu ta không dám nhào vào lòng Lâu Quyền làm nũng, chỉ cẩn thận túm lấy tay áo hắn, lắc lắc, khẽ nói:
“Không phải không muốn... Em thích mà.”
Giọng cậu ta đã bị tra tấn đến khàn đặc, mang theo chút nghẹn ngào.
Lâu Quyền đã sớm đoán được người này sẽ đáp như vậy. Hắn vừa cởi nút tay áo vừa thản nhiên nói:
“Đây là cậu nói đó. Đêm nay mà dám rên một tiếng “không cần”, tôi hành cậu đến chết.”
Dứt lời, hắn thô bạo đẩy người kia nằm úp xuống chiếc bàn cứng ngắc...
“Cứ như con quỷ đói được đầu thai vậy.”
Đào Thu vừa nhai thịt con mồi, vừa tự đánh giá mình như thế.
Đây đã là bữa ăn thứ năm trong ngày của cậu. Dù có ăn sạch ba cây trái dại đã được thúc chín, cơ thể cậu vẫn không hồi phục được bao nhiêu, mệt mỏi như bị vắt kiệt.
Cũng may hôm nay cậu đã thử nghiệm thành công, coi như không phí công vô ích.
Buổi chiều Đào Thu ngủ chừng ba tiếng, trong lúc vô thức đã ủ chín được một cây sơn môi. Sau khi tỉnh lại, cậu dồn toàn lực để thúc đẩy cây lớn lên, chỉ mất một tiếng là khiến cây trái dại cỡ tương đương cây sơn môi chín mọng.
Còn những cây trái lớn hơn thì thời gian tiêu tốn sẽ nhiều hơn.
Ngoài ra, Đào Thu phát hiện trái cây được cậu thúc chín có hương vị và mùi vị ngon hơn hẳn bình thường.
Để tăng cơ hội sống sót, cậu còn thử ăn cả lá và rễ của mấy cây này, nhưng vừa dở vừa không có tác dụng hồi phục như trái cây.
Đào Thu cũng từng thử chỉ thúc hạt giống nảy mầm, cách này tốn ít thời gian hơn, trung bình mười phút là có thể ra mầm.
Không biết nếu chỉ thúc nảy mầm mà không ủ chín, thì trái cây sinh ra có khác gì không?
Chuyện đó cậu còn phải tiếp tục thử nghiệm thêm.
Đào Thu cũng hiểu rõ, hiện tại tự mình ủ chín thực vật tuy hiệu suất thấp và rất mất công, nhưng nếu muốn sống sót, cậu không thể bỏ qua cơ hội này.
Sau khi ăn xong, thể lực khôi phục được đôi chút, Đào Thu đứng dậy rời khỏi hang đá, dang cánh bay về phía đáy khe núi.
Nơi đó, trong một góc khuất có một hồ nước rộng chừng hai mét vuông, dưới ánh trăng trông trong vắt lấp lánh, đáy ao rõ mồn một. Dường như cơn mưa lớn tối qua cũng không ảnh hưởng gì mấy đến nó.
Lòng hồ được lát bằng mấy phiến đá, xung quanh xếp những tảng đá nhẵn nhụi không góc cạnh, phía dưới bên phải có một miệng thoát nước, nhìn vào là biết do con người tạo ra chứ không phải tự nhiên hình thành.
Trong ao là dòng nước đang chảy, bắt nguồn từ một khe hở ở chân núi, lưu lượng nước không lớn.
Vốn dĩ, nước đến khu vực hồ này thì sẽ tỏa ra xung quanh rồi dần ngấm vào đất, nhưng Đào Thu vì thuận tiện cho việc tắm rửa nên đã tốn công tốn sức tạo nên hai cái hồ nhỏ.
Còn nước để uống thì chỉ cần lên phía thượng nguồn lấy là được.
Sau một đêm điên cuồng, hôm nay lại phải hộ tống Người đàn ông kia về căn cứ, còn phải đi săn và thu nhặt thực vật, người Đào Thu dơ không chịu nổi, định tranh thủ trước khi ngủ đi tắm một cái.
Nước chảy nên không giữ được nhiệt, ao lại hơi lạnh, nhưng thể chất Đào Thu khá tốt, hắn cũng không để tâm. Vừa trở lại hình người, lông chim kiền biến mất, cậu bước xuống nước.
Lúc còn mang hình dạng chim thì phải cẩn thận kẻo lông bị ướt, nhưng thành hình người rồi thì chẳng cần nghĩ nhiều, Đào Thu thoải mái kỳ cọ cơ thể.
Khi rửa đến phần eo, nhìn làn da sạch sẽ như mới, cậu lại lần nữa nhớ đến người đàn ông kia.
Đào Thu khẽ thở dài một hơi, thầm mong người đó bình an vô sự.
Nóng. Cái nóng đến cực hạn, như muốn bốc hơi từng giọt nước trong cơ thể.
Trước mắt Lâu Dự là một màu đen kịt, toàn thân cứng đờ, chẳng khác nào một khúc gỗ mục.
Mình chết rồi sao? Lâu Dự nghĩ thầm.
Trong cơn mơ hồ, anh dường như nghe thấy rất nhiều người đang gọi tên mình. Những giọng nói đó vô cùng quen thuộc, là các chiến hữu từng kề vai sát cánh cùng anh, mà giờ đây họ đã người còn người mất, âm dương cách biệt.
Họ đến đón mình đi sao?
Như vậy cũng tốt, kỳ thực nửa năm trước, mình đã nên chết cùng họ rồi.
Lâu Dự muốn mở miệng đáp lại, nhưng ngay cả sức để cử động môi cũng không còn.
Dần dần, những âm thanh ấy càng lúc càng rõ ràng, nhưng những gì họ nói lại hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của anh.
Bọn họ đang nói:
“Lâu Dự, tỉnh lại đi.”
“Đội trưởng Lâu, vẫn chưa đến lúc đoàn tụ với bọn tôi đâu.”
“Đoàn trưởng, tỉnh lại đi, còn rất nhiều người đang chờ anh mà.”
“...”