Ban đầu, khi biết đội trưởng muốn đưa cả nhóm đến căn cứ Vĩnh An, trong lòng họ vẫn còn vài phần may mắn, nghĩ dù gì lão đại căn cứ này với đội trưởng là anh em họ, nhiều ít gì cũng sẽ chiếu cố đôi chút.
Không ngờ Lâu Quyền lại là loại người chỉ biết lợi ích, không nể tình nghĩa. Hắn đồng ý thu nhận họ, nhưng điều kiện là Lâu Dự phải làm việc cho hắn.
Đội lính đánh thuê bọn họ danh nghĩa là được hoạt động trong căn cứ, nhưng thật ra Lâu Dự lại bị sắp xếp một chức vụ nhàn rỗi bên quân đội chính quy trong căn cứ, không có công việc cụ thể, giống như người ta bảo gì thì làm nấy.
Ví dụ như huấn luyện tân binh, bảo vệ nhân viên đi công tác ngoài căn cứ, hoặc nhận những nhiệm vụ nguy hiểm mà lính đánh thuê bình thường không dám nhận, hằng ngày thì đi tuần tra mỏi cả chân.
Liễu Kỳ An và mọi người đều cảm thấy rất khó chịu. Dù gì trước đây Lâu Dự từng nắm quyền điều khiển cả một quân đoàn ở trung tâm căn cứ, vậy mà bây giờ lại phải chạy vặt, làm mấy chuyện tạp vụ lặt vặt thế này.
Nhưng bản thân Lâu Dự lại rất thoải mái. Từ khoảnh khắc quyết định rời đi, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý để chấp nhận mọi hậu quả.
Ngược lại, anh còn an ủi đồng đội, nói rằng cuộc sống hiện giờ ở căn cứ Vĩnh An rất hợp ý anh. Đối với anh mà nói, những ngày tháng ở đây tốt hơn gấp trăm lần so với lúc còn ở trung tâm căn cứ.
Nghĩ đến chuyện đã xảy ra trước đây, mấy người họ cũng không phản bác được lời anh nói.
Chỉ là không ngờ, cuộc sống an nhàn ở căn cứ Vĩnh An lại nhanh chóng bị phá vỡ như vậy.
Liễu Kỳ An quay đầu nhìn vào phòng bệnh, gương mặt đầy lo lắng: “Không biết đội trưởng bao giờ mới tỉnh lại?”
Hoắc Lan đáp: “Bác sĩ nói anh ấy bị thương, cộng thêm thể lực tiêu hao nghiêm trọng, cần nghỉ ngơi. Còn hôn mê bao lâu thì không ai nói chắc được.”
Johan cau mày: “Tổng hợp thực lực của đội trưởng là mạnh nhất trong chúng ta, vậy mà còn mệt đến mức này, có thể tưởng tượng được tình huống lúc đó nguy hiểm đến thế nào.”
Trần Lâm nói: “Hẳn là cảnh sinh tử cận kề rồi.”
…
Đêm buông xuống, trăng tròn treo cao, sao trời lấp lánh.
Trong khu biệt thự sang trọng thuộc căn cứ Vĩnh An, trên bàn sách gỗ đỏ bày máy tính, sách vở và một vài dụng cụ làm việc. Lúc này, Lâu Quyền đang ngồi sau bàn.
Hắn có khuôn mặt sắc lạnh thái quá, mang theo vài phần lạnh lùng nghiêm khắc. Giờ phút này, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, như cười như không, ánh mắt lơ đãng nhìn xuống, tai lại chăm chú lắng nghe báo cáo của thuộc hạ đang đứng phía đối diện.
Thuộc hạ làm như không để tâm đến việc lão đại không tập trung, vẫn nghiêm túc nói:
“Sau khi nhận được tin đôị trưởng Lâu còn sống trở về, mấy nhà kia liền lần lượt phái người đến bệnh viện dò xét tình hình, muốn biết hiện tại anh ta ra sao. Nhưng tất cả đều bị người của chúng ta chặn lại, không để lộ chút tin tức nào ra ngoài.”
Lâu Quyền khẽ cười khinh, thần sắc có phần hài lòng:
“Đám đó bây giờ chắc đang sốt ruột giậm chân, Lâu Dự có thể sống sót quay về, chứng tỏ suy đoán của bọn họ là đúng, Kết quả thả hổ về rừng này, bọn họ không muốn gánh, cũng không thể gánh nổi.”
Thuộc hạ hiểu được ý của hắn, nói tiếp:
“Viện nghiên cứu bên kia đã chuẩn bị xong, chỉ cần đôị trưởng Lâu tỉnh lại, có thể lập tức bắt đầu thí nghiệm.”
Lâu Quyền khẽ ừ một tiếng, giọng điệu thản nhiên:
“Bảo bệnh viện giữ kín mọi chuyện liên quan đến Lâu Dự, không được để rò rỉ bất kỳ tin tức nào. Đám kia dám giở trò sau lưng tôi, xem ra dạo này sống quá nhàn hạ, cần phải siết lại một chút.”
Thuộc hạ hỏi dò:
“Có cần tôi dạy cho bọn họ một bài học?”
Lâu Quyền hơi cử động người:
“Oan có đầu, nợ có chủ. Việc báo thù là của Lâu Dự, nếu tôi làm hết cho nó, đến khi nó tỉnh lại thì còn lấy gì để buộc nó ngoan ngoãn phối hợp làm thí nghiệm?”
Câu này khiến khóe mắt thuộc hạ giật giật. Miệng thì vâng dạ, nhưng trong lòng lại âm thầm đánh giá:
Không hổ là lão đại, đến cả em họ ruột của mình mà cũng hố không chút nương tay.
Sau khi báo cáo xong, thuộc hạ chuẩn bị rời khỏi thư phòng. Cửa vừa khép lại, Lâu Quyền đã một tay nhấc người đàn ông đang trốn dưới gầm bàn lên.
“Khụ khụ... Khụ khụ khụ...”
Người đàn ông quần áo xộc xệch, vóc dáng gầy gò, gương mặt tinh xảo trắng bệch đến dọa người. Cậu ta không nhịn được ho khan, trong mắt ngân ngấn nước, khóe miệng cũng rỉ máu, trông hết sức đáng thương.