Chương 17

Vùng an toàn lấy căn cứ làm trung tâm, càng ra xa thì mức độ nguy hiểm càng cao.

Thông thường, những quái vật biến dị ở ngoài rìa sẽ ít tiến vào vùng này, nhưng dù sao cũng không thể loại trừ tình huống ngoài ý muốn, vì vậy mới cần đội tuần tra túc trực.

Khu an toàn là khu vực do các tiền bối dùng máu tươi dựng nên, tương đương với lãnh thổ riêng của loài người, cũng là vùng đệm khi quái vật biến dị tấn công, mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với căn cứ.

Quái vật biến dị không có nhân tính, hành vi và logic hành động của chúng khó mà đoán được, cực kỳ nguy hiểm. Nếu đối đầu trực diện, rất có thể sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống. Vì vậy, trừ khi thật sự cần thiết, con người thậm chí còn không muốn thấy mặt bọn chúng.

Vậy mà những kẻ kia, chỉ để gϊếŧ chết một con người tên là Lâu Dự, lại không tiếc mọi giá dụ cả bầy Sói hoang biến dị tới.

Chưa nói tới việc bầy Sói hoang biến dị xâm phạm lãnh thổ có thể khiến đám quái vật biến dị trong khu vực nổi điên, uy hϊếp sự an toàn của căn cứ, chỉ riêng chuyện trong phạm vi khu an toàn ngoài đội tuần tra ra còn có những người khác đang hoạt động – thì hậu quả đã khôn lường rồi.

Sói hoang biến dị không phân biệt ai là Lâu Dự, chỉ cần là con người là sẽ tấn công. Nếu những người đang ở ngoài không may chạm trán chúng, hậu quả thật sự khó tưởng tượng.

Hoắc Lan cười lạnh:

“Anh cũng không phải bây giờ mới biết, trong mắt những người đó chỉ có quyền lực, không có mạng người. Nếu không, tại sao chúng ta lại phải rời khỏi trung tâm căn cứ tới tận nơi này?”

Nhắc tới lý do họ đến căn cứ Vĩnh An, ai nấy đều im lặng, trong đáy mắt hiện rõ vài phần u ám.

Cuối cùng vẫn là Johan đổi đề tài, hỏi Trần Lâm:

“Có hỏi được gì từ mấy người sống sót trở về trong đội tuần tra không?”

Vì là người trong cuộc, khả năng họ nắm được nhiều chi tiết hơn, có thể giúp xác định kẻ chủ mưu đứng sau.

Trần Lâm lắc đầu:

“Đã hỏi rồi, lý do thoái thác của bọn họ rất thống nhất, không ai phát hiện điều gì bất thường. Hơn nữa trong đó rất có thể có gián điệp được cài vào từ trước, việc thiết bị liên lạc vốn còn hoạt động bình thường trước khi rời khỏi căn cứ mà sau đó đột ngột hỏng là bằng chứng rõ ràng nhất. Cho nên cho dù họ biết điều gì, cũng sẽ không nói cho chúng ta.”

Liễu Kỳ An nhỏ giọng buông một câu chửi thề:

“Không trông mong gì được bọn họ rồi. Xem ra chỉ còn cách chờ đội trưởng tỉnh lại... Nếu người đi tuần tra hôm đó là chúng ta, đội trưởng cũng sẽ không thành ra như bây giờ.”

Hoắc Lan thở dài:

“Ai mà nghĩ được bọn họ lại có thể không từ thủ đoạn như thế chứ.”

Trần Lâm nói:

“Chúng ta mới đến đây được nửa năm, không có mối quan hệ gì, trong khi đối phương căn cơ vững chắc, muốn cản chúng ta điều tra ra hung thủ là chuyện dễ như trở bàn tay. Xem ra vẫn phải tìm người và tìm cách thôi.”

Hoắc Lan suy nghĩ một chút, nói: “Muốn nói đến cách tìm người, ở căn cứ Vĩnh An này còn ai có thủ đoạn qua được lão đại? Chỉ cần anh ta chịu ra tay, thì yêu ma quỷ quái gì cũng không thể giấu nổi.”

Lâu Quyền là lão đại của căn cứ Vĩnh An, đồng thời là tổng chỉ huy, cũng là người thân của Lâu Dự.

Johan nói: “Vẫn nên đợi đội trưởng tỉnh lại đã. Bằng không, người ta có khi chẳng thèm gặp chúng ta, chứ đừng nói là giúp đỡ hay tạo điều kiện.”

Liễu Kỳ An cau mày, giọng mang theo chút không phục: “Dựa vào đâu mà anh ta không giúp chúng ta? Đội trưởng đi tuần tra vốn là do anh ta nhờ vả, bằng không chuyện tuần tra là quân đội căn cứ lo, liên quan gì đến một nhóm lính đánh thuê như tụi mình?”

Johan liếc nhìn cậu: “Nhưng đừng quên, đội trưởng chịu đồng ý là vì tụi mình nợ anh ta một ân tình. Tụi mình thật sự không có tư cách bắt buộc người ta giúp đỡ.”

Liễu Kỳ An vẫn thấy ấm ức, nhưng cũng biết Johan nói đúng, nên đành hậm hực giận dỗi với chính mình, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng.

Những người khác sắc mặt cũng không tốt hơn bao nhiêu, họ không ngờ rằng sau khi rời khỏi trung tâm căn cứ, vẫn không thoát được những trò âm mưu tính toán.