Chương 16

Đào Thu cảm thấy làm việc tỉ mỉ thế này thì dùng hình người vẫn tiện hơn. Hơn nữa, chỉ cần cậu muốn, ngay cả khi ở trong hình người, cậu vẫn có thể giữ lại một vài đặc điểm của chim, ví dụ như mọc cánh sau lưng, hoặc biến chân thành móng vuốt.

Còn như hiện tại, trên người mọc đầy lông chim, trông như thể đang mặc một lớp áo lông vậy. Dù chỉ quấn quanh phần eo, nhưng cũng không đến nỗi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ.

Chỉ có điều không rõ nên nói là may mắn hay xui xẻo, cậu lại không thể giữ lại được đặc điểm của con người khi ở hình chim. Nguyên nhân vì sao thì cậu cũng không rõ.

Đào Thu chỉnh lại mảng cỏ dại, rất nhanh liền không còn tâm trí để nghĩ mấy chuyện linh tinh rối rắm nữa.

Những quả mọng dại trên đám cỏ kia, Đào Thu không gọi tên nổi, kiếp trước cũng chưa từng thấy bao giờ. Mấy cây đó cao lắm cũng chỉ ngang bắp chân cậu, sức sống vô cùng ngoan cường, lại phân bố rất rộng.

Sau khi chín, những quả dại kia giống như những viên huyết trân châu mượt mà, một cây đại khái có thể kết khoảng mười quả.

Lúc trước Đào Thu từng ăn thử, không độc nhưng nhiều hạt, vị chua đến mức đắng ngắt.

Chuẩn bị xong xuôi, Đào Thu lặp lại các bước như trước, bắt đầu thúc đẩy một cây non trong đám cây dại kia lớn nhanh.

Khi Đào Thu đang nỗ lực thử nghiệm dị năng của mình.

Bên phía căn cứ loài người cũng chẳng yên ổn gì.

Trong phòng bệnh của bệnh viện căn cứ, Lâu Dự vẫn hôn mê bất tỉnh nằm trên giường. Tuy nhiên, cơ thể anh đã được rửa sạch sẽ, thay quần áo bệnh nhân, các vết thương cũng được xử lý, bôi thuốc và băng bó lại lần nữa.

Ở phòng khách nhỏ bên ngoài, vài thành viên trong đội lính đánh thuê đang tụ họp. Trần Lâm không đi cùng Hoắc Lan và hai người khác đến hiện trường cứu người mà ở lại trấn thủ căn cứ. Sắc mặt anh ta lúc này vô cùng lạnh lùng, đưa tay đặt mạnh một lọ thuốc xịt không nhãn hiệu lên bàn trà trước mặt mọi người.

“Loại này mua từ chợ đen, đối với con người thì không màu không mùi, nhưng lũ sói hoang biến dị lại cực kỳ mẫn cảm với thứ này. Chỉ cần xịt ra, chẳng khác nào tự mình báo tọa độ cho chúng trong bán kính năm cây số.”

Nói xong, ánh mắt Trần Lâm âm trầm: “Khi đội trưởng bọn họ đang tuần tra, cái xe mà họ sử dụng đã bị xịt đầy loại thuốc này.”

Mấy người kia không phải kẻ ngốc, nghe Trần Lâm nói vậy liền hiểu rõ căn nguyên và hậu quả của chuyện lần này.

Hơn nữa, lần này rõ ràng không phải sự cố ngoài ý muốn, gần như có thể dán thẳng hai chữ “ám sát” lên mà rêu rao. Mục tiêu là Lâu Dự, đối phương muốn anh phải chết.

Sau khi Trần Lâm nói xong, Johan tiếp lời: “Bình thường bọn sói hoang biến dị chỉ hoạt động ở khu vực phía Bắc vùng an toàn, rõ ràng có kẻ cố ý dẫn chúng về phía Nam. Hơn nữa còn dùng loại thuốc xịt dẫn dụ này, đội tuần tra căn bản không thể nào tránh được.”

Hoắc Lan lạnh giọng: “Những quái vật biến dị cấp cao quanh khu an toàn tuy rất mạnh nhưng sẽ không dễ dàng di chuyển. Một khi đã động, tất sẽ gây ra thương vong hàng loạt. Còn những quái vật cấp thấp thì lại chẳng thể uy hϊếp gì đội trưởng. Kẻ giật dây phía sau không dám chọc vào đám cấp cao, cấp thấp lại không hiệu quả, cuối cùng chỉ có thể nhắm vào lũ sói hoang biến dị.”

Liễu Kỳ An đầy vẻ phẫn nộ: “Đám khốn đó đúng là điên thật rồi! Vì đối phó đồng loại mà dám tự ý dẫn quái vật đến. Nếu xảy ra mất kiểm soát, không biết sẽ hại chết bao nhiêu người vô tội nữa.”