Chương 15

Suy nghĩ ấy khiến Đào Thu không khỏi nhớ lại những tiểu thuyết tận thế kiếp trước mà cậu từng đọc. Trong đó, năng lực hệ thực vật dường như cũng có phần tương tự với tình huống của cậu hiện tại...

Nhưng vì chuyện đó xảy ra đã lâu, hơn nữa lúc ấy Đào Thu cũng chỉ lướt qua cho có chứ không xem kỹ, căn bản không nhớ nổi người ta đã sử dụng dị năng kiểu gì để khiến thực vật nhanh chóng sinh trưởng.

Cho nên chỉ còn cách tự mình lần mò.

Đào Thu nôn nóng muốn kiểm nghiệm ngay suy đoán của bản thân.

Có điều, lần thúc sinh cây sơn môi kia là xảy ra khi đang ngủ, mà cậu cũng chỉ ngủ khoảng ba tiếng, chẳng rõ cụ thể đã làm thế nào, càng không biết cần bao nhiêu thời gian mới có thể đạt được hiệu quả giống như trước đó.

Vì vậy, giờ chỉ còn cách đi từng bước tính từng bước.

Cậu liếc mắt nhìn xung quanh, phát hiện không xa cây sơn môi có một bụi cỏ dại sát đất thường thấy trên đỉnh núi, vừa mới nảy mầm không lâu, nhưng trông có vẻ tươi tốt hơn nhiều so với sơn môi lúc trước.

Đào Thu ngồi xổm xuống bên cạnh bụi cỏ dại, chăm chú nhìn mầm non ấy, mắt sáng rực, đồng thời dốc toàn lực tập trung tinh thần, cố gắng nghĩ sống sót, sống sót! Mau lớn, mau lớn, nhanh lớn lên!

Ngay khi ý niệm đó hiện lên, cậu liền cảm nhận được có thứ gì đó không thể nhìn thấy đang theo cơ thể mình như từng sợi tơ bay ra ngoài, rồi dừng lại trên người bụi cỏ kia.

Bụi cỏ run rẩy, như thể bị gió lướt qua đỉnh đầu, trong khoảnh khắc đó, Đào Thu dường như nghe được một tiếng thở dài đầy thỏa mãn, giống như một đứa trẻ đói bụng cuối cùng cũng được nếm món ngon.

Biết mình đã tìm đúng cách, Đào Thu còn chưa kịp vui mừng thì một luồng cảm giác kiệt sức bỗng quét qua toàn thân.

Cậu không thể tiếp tục duy trì trạng thái tập trung cao độ, ánh mắt vừa thu lại thì trước mắt lập tức tối sầm, suýt nữa thì mềm nhũn ngã xuống đất.

Loại cảm giác này Đào Thu rất quen thuộc, đói quá sẽ như vậy.

Đời này, từ lúc mới sinh ra, cậu đã là một dị chủng cấp cao, số lần cảm thấy đói là rất ít. Nhưng thế giới này không thiếu những quái vật biến dị mạnh hơn cậu, nhất là thời gian vừa mới bị đuổi khỏi cha mẹ. Vì kinh nghiệm còn ít, thực lực lại yếu, cậu từng chịu không ít khổ.

Ví dụ như xâm phạm nhầm địa bàn của quái vật biến dị khác, bị đánh cho một trận, không bắt được con mồi, bị cướp mất đồ ăn.

Có vài lần thật sự quá xui xẻo, đủ mọi tai vạ kéo tới, bị đánh tơi bời mà còn không có gì bỏ bụng, đói đến mức đứng không nổi, ý thức mơ hồ, toàn thân như thể bị rút cạn xương cốt.

Trạng thái khi đó, rất giống với bây giờ.

Lúc này, Đào Thu cuối cùng cũng hiểu vì sao mình vừa mới ăn no, vừa tỉnh dậy đã lại đói, lại còn mệt rã rời như sắp chết đến nơi.

Thì ra dị năng thúc đẩy thực vật sinh trưởng của cậu cực kỳ hao tổn thể lực, thậm chí còn hại thân hơn cả việc mất máu!

Sau khi nghĩ kỹ, Đào Thu vội vàng thả lỏng cơ thể và đầu óc, ngồi nguyên tại chỗ nghỉ ngơi hồi lâu, lúc này mới hơi khôi phục lại chút tinh thần và thể lực.

Bụng không khách sáo gì mà "ục ục" réo lên thúc giục, Đào Thu chắc chắn rằng mình vẫn còn đủ sức để đi săn mà không đến mức bị săn ngược lại, rồi mới phóng xuống núi, đi về phía khu vực săn gần nhất ở vùng động triều.

Lần này không cần lo lắng chuyện trong sơn động có người đột nhiên tỉnh lại nữa, hơn nữa đúng là đang rất đói, nên cậu cũng không chọn lựa con mồi gì cả, bắt được con nào là lập tức ăn uống ngay tại chỗ.

Với thực lực hiện tại của cậu, những dị chủng cấp thấp hơn sẽ không dám trêu vào, mà những kẻ cùng cấp hoặc cao hơn một chút cũng chẳng hơi đâu mà tới tranh giành với cậu—vốn không có lợi gì, ai lại rảnh hơi thế?

Càng là dị chủng cấp cao, đầu óc lại càng linh hoạt, càng biết quý trọng mạng sống, mỗi một hành động đều phải tính toán thiệt hơn, sẽ không tùy tiện ra tay.

Sau khi ăn no, Đào Thu lại bắt thêm mấy con mồi mang về hang, tiện đường tha thêm một mảng cỏ dại, trên đó mọc vài cây non có quả nhỏ.

Cậu định tiếp tục thử dị năng vừa phát hiện ra. Con mồi là để dự trữ thức ăn, còn cây non là để luyện dị năng.

Trái cây do năng lực thúc sinh tạo ra dường như có thể kéo dài tuổi thọ của cậu. Đã phải luyện thì sao không luyện vào mấy thứ có ích? Đừng tốn công vào đám cỏ dại vô dụng làm gì, ăn được mới là đạo lý!

Về lại sơn động, Đào Thu vứt đám con mồi đang nửa sống nửa chết sang một bên, sau đó biến trở lại hình người, ngồi xếp bằng xuống đất, đặt mảng cỏ dại vẫn còn bám một lớp bùn ẩm trước mặt mình.