Đào Thu lắc đầu, đứng dậy quan sát xung quanh. Sau khi xác định không có sinh vật nào khác quanh quẩn, cậu lùi vào trong hang. Lúc đi ra lại, hình thể to lớn ban đầu như ngọn núi nhỏ đã thu nhỏ thành một cơ thể chỉ lớn cỡ bàn tay.
Bộ lông trắng như nhung, thân hình tròn trịa mũm mĩm, nếu không biết rõ, còn tưởng đây là chim cảnh nhà ai nuôi.
Đây là năng lực riêng của Đào Thu. Quái vật biến dị thường có rất nhiều dị năng, cấp độ biến dị càng cao, sống càng lâu thì tiềm năng khai thác dị năng lại càng mạnh. Khả năng tùy ý thu nhỏ hình thể là một trong những năng lực mà Đào Thu thức tỉnh được mấy năm trước.
Tuy vậy, ở thế giới mà cá lớn nuốt cá bé như thế này, một sinh vật nhỏ bé như chim non vốn là thức ăn trong chuỗi thức ăn, khiến cậu không có chút cảm giác an toàn nào. Vậy nên bình thường cậu rất ít khi biến nhỏ như vậy.
“Pi pi.”
Đào Thu nhảy đến trước bụi sơn môi dại, mổ liền mấy cái bằng chiếc mỏ nhọn màu vàng kim, nuốt gọn tất cả trái cây vào bụng.
Hương vị quả nhiên không hề thua kém mùi thơm lúc trước, thịt quả tươi mọng, vị chua ngọt đậm đà, trong nháy mắt đánh thức toàn bộ vị giác, khiến miệng lưỡi cậu lập tức ứa nước.
Còn ngon hơn gấp nhiều lần loại sơn môi cậu từng ăn ở kiếp trước!
Đào Thu theo bản năng chậm rãi nhấm nháp, muốn lưu giữ hương vị ấy càng lâu càng tốt.
Chỉ tiếc rằng dù quý trọng đến đâu thì số lượng cũng hữu hạn. Nhìn những thân cây trơ trụi không còn quả, lòng Đào Thu đầy tiếc nuối không nỡ.
Giá mà có thêm vài quả nữa thì tốt biết mấy.
Mang theo sự tiếc rẻ, Đào Thu khôi phục lại hình thể ban đầu rồi nằm xuống nghỉ, dự định tận hưởng hương vị thêm một lát, sau đó sẽ ra ngoài đi săn.
Chẳng bao lâu sau khi ăn xong mấy quả sơn môi, đôi mắt vốn lim dim lười biếng của Đào Thu bỗng mở to, cậu cảm nhận rõ cơ thể mình đã có biến đổi.
Cơn đói khát và mỏi mệt mà cậu cảm thấy lúc vừa tỉnh dậy dường như đã dịu bớt phần nào, trong dạ dày dâng lên một luồng ấm áp, ngay cả tốc độ cơ thể mục rữa cũng chậm lại đôi chút.
Mức độ thuyên giảm này không quá rõ ràng, giống như một giọt nước nhỏ rơi xuống sa mạc, hay một viên sỏi chìm vào biển rộng, không mấy ai chú ý, nhưng chỉ có chính sa mạc và biển cả mới biết được sự hiện diện ấy.
Từ sau khi cảm giác cận kề cái chết xuất hiện, cảm giác được "cứu rỗi" như thế này... chỉ từng xảy ra một lần, chính là khi cậu ăn quả xanh trên dây leo nọ.
Mà lần này, rõ ràng là nhờ vào mấy quả sơn môi kia.
Phát hiện thần kỳ này khiến khát vọng tìm tòi trong lòng Đào Thu một lần nữa bùng cháy mạnh mẽ, cậu bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Hạt giống cây sơn môi này có lẽ là do cậu vô tình mang về trong một lần đi săn. Theo lý thuyết, nó không thể sống nổi ở vùng núi cằn cỗi này. Trước khi cậu đi ngủ, cây sơn môi mới vừa nhú mầm, trông còn đang nửa sống nửa chết, bị cậu xem là cỏ dại.
Vậy mà giờ nó không chỉ sống sót, mà còn phát triển với tốc độ kinh người và kết trái thành thục. Ngoài khả năng tự thân đột phá biến dị, rất có thể nó đã chịu ảnh hưởng từ yếu tố bên ngoài.
Các điều kiện như độ ẩm, ánh sáng, không khí có thể loại trừ, nếu là những yếu tố đó, thì lẽ ra những loài cỏ khác trên sườn núi cũng đã biến dị giống cây sơn môi này rồi.
Điều duy nhất khác biệt giữa cây sơn môi này và những thực vật đã chết trước đó... chính là nó mọc bên cạnh cậu.
Hơn nữa, trước khi ngủ, cậu đã từng âm thầm mong muốn rằng cả mình và cây cỏ nhỏ kia đều có thể sống sót.
Vậy thì... yếu tố bên ngoài kia, chính là hắn!
Ngay lập tức, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Đào Thu.
Sau khi ăn quả lục trên dây leo kia, cậu không chỉ sở hữu năng lực tự chữa lành mạnh hơn, mà máu của cậu còn có thể giúp sinh vật khác nhanh chóng hồi phục vết thương.
Chẳng lẽ, năng lực này không chỉ giới hạn ở sinh vật sống như động vật… mà ngay cả thực vật cũng có thể chịu ảnh hưởng?
Nghĩ đến đây, Đào Thu lại lần nữa quay đầu nhìn về phía cây sơn môi. Cậu chăm chú quan sát thật kỹ nhưng không phát hiện vết máu nào quanh gốc cây.
Nếu loại trừ khả năng do máu, thì hành động duy nhất cậu từng làm... chỉ là trong lòng mong muốn cây sơn môi đó có thể sống tiếp.
Nói như vậy… khả năng thúc đẩy thực vật sinh trưởng của cậu, khác hoàn toàn với năng lực chữa lành máu thịt, mà thuộc về tinh thần lực, là một dạng năng lực phát ra từ ý niệm?
Vậy thì… chỉ cần cậu nghĩ, là có thể khiến thực vật sinh trưởng?