Năm đó, cha mẹ cậu đẻ ra vài quả trứng, nhưng cuối cùng chỉ có mình cậu nở thành công, không có anh chị em. Những năm qua đều sống một mình.
Do thời gian sống chung quá ngắn, cha mẹ sinh ra cậu cũng chỉ vì bản năng sinh tồn, nên giữa họ gần như không có bao nhiêu tình cảm.
Mặc dù Đào Thu vẫn có chút cảm giác thân tình dựa trên huyết thống, nhưng qua thời gian dài cũng đã dần phai nhạt gần như chẳng còn gì.
Đào Thu là một dị chủng có cấp độ biến dị cao. Cùng với tuổi tác tăng lên, thực lực của cậu cũng ngày càng mạnh hơn. Gần khu vực sống có vài đối thủ có sức mạnh ngang ngửa, nhưng ai cũng quý mạng, nên hiếm khi xung đột. Mấy năm nay cậu sống cũng coi như thong dong dễ chịu.
Lần này, khi dự cảm về cái chết đột nhiên xuất hiện, cậu vẫn chưa kịp phản ứng.
Ở thế giới phế thổ này, tuổi thọ của quái vật biến dị rất khác biệt so với động thực vật thông thường. Nếu tính theo tuổi thọ của loài chim, Đào Thu lẽ ra đã sớm chết già. Nhưng ở nơi này, một con quái vật biến dị hai mươi tuổi vẫn đang trong thời kỳ sung sức.
Khoảng hai tháng trước, vào một buổi sáng khi vừa thức dậy, Đào Thu dường như nghe thấy tiếng chuông tử thần gõ vang cho mình.
Loại dự cảm đó giống như giác quan thứ sáu của con người, nhưng lại mãnh liệt và chính xác hơn nhiều, như thể có một con dao vô hình khắc sâu thông tin này vào đầu, khiến cậu không thể nào phớt lờ hay không tin tưởng được.
Hơn nữa, từ sau khi xuất hiện dự cảm ấy, Đào Thu – trước nay ngoài lúc đánh nhau hay đi săn bị thương thì chưa từng có bệnh tật gì – lại thường xuyên cảm thấy những cơn đau xuyên tim dữ dội.
Dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng Đào Thu mơ hồ cảm thấy cơ thể mình đang dần mục rữa và suy sụp từ trong ra ngoài.
Cậu đang bước từng bước một, đi đến cái chết.
Đào Thu cũng không hiểu rõ nguyên nhân vì sao lại xảy ra tình trạng này. Cậu không có bạn bè hay người thân để có thể bàn bạc đối sách, chỉ có thể một mình gánh chịu sự hoang mang và bất cam.
Mãi cho đến một tháng sau, trong rừng rậm sâu thẳm đột nhiên tỏa ra sức sống rực rỡ khác thường, thu hút cậu đi đến nơi. Khi tới được đích, cậu phát hiện một loại dây leo xanh lạ lẫm mà cậu chưa từng thấy bao giờ, trên đó kết ra một quả trái cây tỏa ánh sáng xanh kỳ dị.
Sau khi trái cây chín, dây leo như bị rút cạn sinh lực, nhanh chóng khô héo.
Quả chín lớn toả ra mùi hương nồng nàn bốn phía, mê hoặc Đào Thu tiến lại gần và nuốt lấy nó.
Để giành được quả đó, cậu phải trả cái giá là trọng thương sau khi đánh bại những con quái vật biến dị khác cũng bị hấp dẫn đến. Nhưng nhờ vậy, cậu đã thành công ăn hết trái cây kia, sau đó cơ thể bắt đầu xuất hiện một loạt biến đổi:
Khôi phục ký ức khi còn là con người, có thể tự do chuyển đổi giữa hình dạng loài chim và hình người, sở hữu năng lực tự chữa lành mạnh mẽ, và quan trọng nhất là... trì hoãn cái chết.
Phải, chỉ là trì hoãn, chứ không phải dừng lại hoàn toàn.
Trước khi ăn quả đó, Đào Thu cảm nhận được mình có lẽ chỉ còn sống được hai tháng nữa.
Nhưng sau khi ăn xong, cậu rõ ràng cảm giác được quá trình cơ thể mục rữa đang dần chậm lại, cơn đau đớn bỗng dưng xuất hiện kia cũng không còn dữ dội như trước nữa.
Dựa theo đối chiếu trước và sau, cậu ước chừng tính ra được một khoảng thời gian, với tiến độ hiện tại, cậu có thể sống thêm chừng nửa năm.
Thời hạn tử hình được kéo dài, nhưng rốt cuộc vẫn là… sẽ chết.
Cơ thể Đào Thu dường như còn gấp gáp hơn cả cậu, thúc giục cậu mau chóng bước vào kỳ phát tình, tìm được bạn đời, để lại hậu duệ.
Chính vì nguyên nhân đó, cậu mới bắt người đàn ông kia về hang.
Đào Thu khẽ thở dài, sự việc đã đến nước này, cũng chẳng còn cách nào khác, vậy thì cứ ngủ trước đã.
Ăn no, lại thêm mấy ngày nay vất vả khiến mệt mỏi dâng lên lần nữa, Đào Thu mí mắt cụp xuống, khó mà chống đỡ nổi.
Trước khi khép mắt lại, cậu liếc sang bên cạnh mình, một nhánh cỏ dại vừa mới nứt mầm từ bùn đất, chẳng hiểu vì sao lại trông nửa sống nửa chết, bỗng nảy sinh một thứ cảm giác như “thỏ chết cáo buồn”.
Cậu và nhánh cỏ nhỏ đó đều đáng thương như nhau. Nếu chỉ cần ngủ một giấc mà sau khi tỉnh lại, cả cậu lẫn cỏ nhỏ đều có thể sống sót… thì thật tốt biết bao.
Mang theo suy nghĩ như vậy, Đào Thu thϊếp vào giấc ngủ nặng nề.
Không biết đã qua bao lâu, trong mơ, cậu dường như ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào nhẹ nhàng, rất đỗi quen thuộc, cậu chắc chắn mình từng ngửi thấy ở đâu đó.