Lính gác cũng phát hiện xe thiết giáp chạy theo sau, thấy Hoắc Lan trên nóc xe, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là nhận ra bọn họ là nhóm người ra ngoài làm nhiệm vụ.
Đặc biệt là khi tiến đến kiểm tra và nhìn thấy Lâu Dự ở hàng ghế sau, ánh mắt từng người đều trợn tròn cả lên.
Johan không để ý đến họ, vừa dừng xe liền lập tức ra lệnh:
“Hoắc Lan, báo cáo vị trí Tuyết Điểu!”
Hoắc Lan cất cao giọng:
“Đội phó, Tuyết Điểu hiện đang bay vòng quanh ở bên ngoài khu vực an toàn, chưa có ý định lại gần!”
Một binh lính chịu trách nhiệm kiểm tra hiện rõ vẻ mặt kỳ quái, thì ra Tuyết Điểu là theo nhóm người này về.
Hắn ta định mở miệng chất vấn, nhưng Tuyết Điểu không hề tới gần căn cứ, cũng không có hành động công kích nào. Muốn tìm cớ gây khó dễ cũng chẳng được, vẻ mặt hắn ta nghẹn đến đỏ cả lên.
Johan dĩ nhiên nhận ra biểu cảm của người kia. Rõ ràng thế lực sau lưng gã xưa nay không hòa thuận với tiểu đội của bọn họ, muốn nhân cơ hội này moi chuyện cũng không phải không có khả năng. Chỉ tiếc là, họ sẽ không để đối phương có cơ hội đó.
Xác nhận Tuyết Điểu không có ý định tấn công, Hoắc Lan cuối cùng cũng thở phào, nhíu mày nhìn người lính có ý định kiếm chuyện, nói:
“Kiểm tra xong rồi thì tránh đường, chúng tôi còn phải đưa đội trưởng đi chữa trị.”
Nghe vậy, sắc mặt người lính kia càng trở nên khó coi. Đêm qua bọn họ còn đang ăn mừng vì cho rằng Lâu Dự chắc chắn đã chết, không ngờ hôm nay đám người kia lại đưa anh trở về nguyên vẹn.
Hắn không khỏi nghiến răng nghiến lợi trong thầm lặng, tiểu đội này đúng là quá may mắn!
“Không thành vấn đề, vào đi đi.” Dù trong lòng khó chịu, nhưng vì không thể mượn chuyện Tuyết Điểu để gây rối, cũng chẳng tìm được hàng cấm trong xe, hắn chỉ có thể ra hiệu cho qua.
Nhìn tận mắt chiếc xe bọc thép tiến vào cổng thành, biến mất khỏi tầm mắt mình, Đào Thu mới dừng lại một lát, sau đó mới quay lại theo đường cũ.
Cậu phát hiện việc người đàn ông kia mất tích nên lo lắng đuổi theo, là vì sợ anh gặp nguy hiểm mới.
Bởi vì qua bao năm quan sát, cậu đã nhận ra, dù là trong thời mạt thế khắc nghiệt, giữa con người với nhau vẫn tồn tại chia rẽ thế lực, sự xa cách và thù địch không thể tránh khỏi.
Con người với nhau cũng chưa chắc đã luôn mang thiện ý.
Mà khi cậu nhìn rõ người phụ nữ đang nằm bò trên nóc xe, liền hiểu mình đã lo lắng thừa, người đưa người đàn ông đi là bạn của anh.
Trước khi khôi phục ký ức con người, Đào Thu thường xuyên gặp phải những con người đi săn hoặc tuần tra trên đường, gặp nhiều rồi, cũng đại khái nhớ được gương mặt họ.
Người đàn ông kia đại khái xuất hiện từ khoảng nửa năm trước. Thế giới này có rất nhiều căn cứ nhân loại, việc có người di chuyển qua lại cũng là chuyện thường.
Người đàn ông đó thường hành động cùng vài người đồng đội, nên Đào Thu cũng coi như quen mặt cả nhóm. Hơn nữa, cậu biết bọn họ rất đoàn kết, tình cảm với nhau cũng rất tốt.
Cũng đúng thôi, nếu không phải là tình nghĩa sống chết, thì sao bọn họ lại dám mạo hiểm đến tận hang ổ của cậu để cứu người?
Chỉ là Đào Thu hơi có chút tiếc nuối. Vì mình từng có lỗi với người đàn ông kia, vốn định đợi anh tỉnh lại để thương lượng chuyện bồi thường. Giờ thì anh đã bị mang về căn cứ, cũng không biết sau này còn có cơ hội đền bù nữa không.
Dù sao thì... thời gian của cậu cũng không còn nhiều…
Sau khi trở lại hang đá, Đào Thu ăn hết con mồi đã chết từ trước.
Làm chim suốt hai mươi năm, Đào Thu sớm đã quen với việc ăn sống. Sau khi khôi phục ký ức kiếp trước, cậu cũng không có ham muốn ăn đồ chín, mọi thứ đều đơn giản cho xong.
Những phần không ăn được như da lông hay xương, cậu ngậm ra xa rồi vứt bỏ, bảo đảm trong hang không còn xác thối hay mảnh thức ăn thừa nào còn sót lại. Làm xong tất cả, Đào Thu mới nằm sấp trên mỏm đá cao ngoài hang, bắt đầu tắm nắng.
Thật ra, trong trí nhớ của Đào Thu, cha mẹ loài chim của cậu vốn không sống trong hang núi, mà là xây tổ trên cây đại thụ.
Tuy nhiên, có lẽ do ảnh hưởng tiềm thức từ kiếp trước từng làm người, Đào Thu không thích kiểu sống trên cây phơi mình giữa gió mưa sương tuyết. Khi được hai tuổi và bị cha mẹ đuổi ra khỏi tổ, cậu đã tự tìm một chỗ ở khác.
Hang núi hiện giờ là do cậu cướp lại từ tay một con sâu biến dị, vô cùng phù hợp với yêu cầu của cậu về nơi cư trú.
Về phần cha mẹ chim của đời này, chẳng bao lâu sau khi cậu rời tổ thì cũng mất tích. Đào Thu từng tìm kiếm vài lần nhưng không có kết quả, không rõ là đã rời khỏi nơi này, hay bị quái vật biến dị khác ăn mất.
Cha mẹ loài chim của cậu cấp độ biến dị không cao, thực lực cũng yếu, khả năng bị ăn thịt lại càng lớn hơn.
Đào Thu từng thấy tiếc nuối, nhưng cũng không quá bi thương.