Chương 9

“À, là Lâm Uyên à, không sao không sao.” Tống Niên Thiên nở nụ cười hồ ly, dù sao thương nhân cũng cần nhờ quân đội mở đường, huống hồ người này còn là Hạ thiếu gia, nên anh ta lập tức thân thiện: “Bọn tôi cũng nói xong rồi, chỗ này cứ để cậu dùng đi.”

“Cảm ơn.” Hạ Lâm Uyên cứ thế đường hoàng bước vào trong đình.

Tống Niên Thiên thấy Thời Dã còn đang nhìn Hạ Lâm Uyên, sợ hai người cãi nhau ngay trước mặt mình, bèn kéo cổ tay Thời Dã nói: “Đi thôi.”

“Bốp!”

Thời Dã sững người, bên tay kia bị Hạ Lâm Uyên nắm lấy.

Hạ Lâm Uyên mỉm cười: “Xin lỗi, tôi có chuyện lớp cần trao đổi với Thời Dã.”

Hạ Lâm Uyên là lớp trưởng, nói vậy cũng hợp lý.

Thế là Thời Dã bị kéo hai bên, đứng chình ình giữa đình như chữ “đại” (大).

Thời Dã liếc nhìn Hạ Lâm Uyên.

Chẳng lẽ anh ta định tiếp tục đánh nhau như sáng nay ư? Hay ghen vì cậu có đối tượng hôn ước còn anh ta thì không?

Thời Dã và Hạ Lâm Uyên đấu đá nhau nhiều năm rồi, từ thi đấu học thuật, võ thuật cho tới chơi game 4X99 cũng phải phân thắng bại.

Vì Thời Dã có đối tượng hôn ước còn Hạ Lâm Uyên thì không, nên sau khi phát hiện anh khó chịu, Thời Dã như được tiếp thêm sinh lực, ngày ngày cố tình khoe khoang về tình yêu ảo tưởng trước mặt anh.

“Được rồi.” Tống Niên Thiên nghĩ thầm, tụi bây đánh thì đánh, đừng kéo anh ta vào là được, rồi lập tức buông tay Thời Dã ra, vội vàng rút lui.

Thời Dã thuận thế giật mạnh cổ tay Hạ Lâm Uyên: “Anh lại lén điều tra tôi đúng không?”

Hồi trước cãi nhau, Hạ Lâm Uyên hay bám theo điều tra cậu để kiếm cớ gây sự.

Hạ Lâm Uyên phản ứng rất nhanh, rút tay về, thầm nghĩ lần này thật oan uổng, hôm nay thư ký riêng của cha anh đến đón, nhà họ Hạ lại dùng chuyên cơ riêng rất dễ gây chú ý, nên anh mới đứng chờ ở cổng phụ ít người qua lại này.

“Không chỉ vụ chuyển ngành, tôi còn biết chuyện khác nữa.”

Hạ Lâm Uyên thản nhiên lùi ra sau vài bước, tao nhã chỉnh lại găng tay trắng: “Ví dụ như...”

Thời Dã lạnh mặt nhìn anh.

“Ví dụ như, Tống Niên Thiên đang lừa cậu.” Hạ Lâm Uyên nghiêng đầu, nở nụ cười nhàn nhạt: “Dù sao thì cậu cũng bị thằng đào hoa đó lừa nhiều năm rồi, đồ ngốc.”

“Cậu chửi ai ngốc hả?!” Thời Dã tức điên lên.

Hạ Lâm Uyên bước tới gần, cúi đầu nhìn Thời Dã, giọng điệu độc địa, thái độ chỉ bộc lộ ra khi hai người chỉ còn riêng với nhau, cười khẩy: “Chửi cậu đó. Cậu tưởng Tống Niên Thiên không lợi dụng việc tin tức tố không hợp mà bức gia đình anh ta hủy hôn à?”